Đồng Yểu biết Hứa Anh đang ra mặt giúp đỡ mình, liền lấy một hộp hoa quả đóng hộp vừa mua đưa cho bà: “Thím Hứa, cảm ơn thím đã chăm sóc cháu, cái này thím cầm lấy ăn nhé ạ.”
Hứa Anh làm sao dám nhận, vội vàng xua tay lia lịa: “Không được đâu không được đâu, chăm sóc cái gì chứ, thím không lấy đâu, cháu giữ lại mà ăn.”
Đồng Yểu bước lên một bước, nắm lấy tay Hứa Anh rồi nhét hộp hoa quả vào tay bà: “Thím Hứa, đây là tấm lòng thành thực cháu muốn biếu thím, cháu mới tới đây còn lạ nước lạ cái, nhiều chuyện đối nhân xử thế vẫn chưa hiểu rõ, sau này còn phải nhờ thím Hứa chỉ bảo nhiều ạ, vả lại cháu cũng muốn cảm ơn mấy cục than tối qua của thím nữa.”
Bàn tay Hứa Anh được cô nắm lấy ấm áp vô cùng, nhìn hộp hoa quả đóng hộp nặng trĩu trong tay, lại nhìn ánh mắt chân thành của Đồng Yểu, cõi lòng bà bỗng chốc mềm nhũn ra.
Bà biết thứ đồ hộp này rất đắt đỏ và quý giá, Đồng Yểu vừa mới mua về đã hào phóng đem biếu bà, tấm chân tình này quý hơn bất cứ thứ gì.
“Cái con bé này, thật thà quá cơ.” Hứa Anh không từ chối nữa, cất hộp hoa quả vào lòng áo, cười tươi vỗ vỗ mu bàn tay cô: “Sau này có khó khăn gì cứ nói với thím nhé, khu gia quyến không giống như những nơi khác, hàng xóm láng giềng là phải đùm bọc giúp đỡ lẫn nhau, cháu cứ yên tâm, có thím ở đây thì không ai dám bắt nạt cháu đâu.”
“Cháu cảm ơn thím Hứa ạ.” Đồng Yểu cong môi, nụ cười rạng rỡ khiến cả đôi mắt ngập tràn vẻ ngọt ngào, “Thế chúng cháu xin phép về nhà trước để dọn dẹp đồ đạc ạ.”
Hứa Anh: “Được rồi, lúc nào rảnh rỗi cứ sang nhà thím chơi, thím nấu món ngon cho mà ăn.”
Đôi mắt Đồng Yểu sáng bừng lên, cô chờ chính là câu nói này, cơm nước ở nhà ăn thực ra cũng tạm được, nhưng cơm nấu nồi lớn làm sao ngon bằng cơm nấu bếp riêng được.
Hơn nữa ăn cơm nhà ăn thì cứ phải đợi Từ Tắc đi lấy về, rất phiền phức, tốt nhất vẫn là tìm người giúp cô nấu nướng cùng luôn, thím Hứa sống ngay sát vách bên cạnh quả thực là lựa chọn vô cùng thích hợp.
Ở thôn Thanh Thủy, cô bỏ ra tám đồng một tháng để nhờ thím hàng xóm nấu cơm và giặt giũ giúp, ở bên này thì mức giá có thể nâng lên một chút cho phù hợp.
Nhưng đó đều là chuyện tính sau, trước mắt cứ ổn định chỗ ở đã rồi tính tiếp.
Bước vào trong nhà, Đồng Yểu ngồi lên chiếc ghế ở phòng khách, bắt đầu chỉ đạo hai người đàn ông to lớn làm việc.
Đầu tiên là hai chiếc chăn bông cũ đã giặt bạc màu của Từ Tắc, đắp lên toàn là mùi hormone nồng nặc của đàn ông, tuy không đến mức khó ngửi nhưng Đồng Yểu vẫn không quen chút nào, tối qua cô ngủ chẳng ngon giấc tí nào cũng là vì thế.
Cô khẽ hếch cằm lên: “Thay hết chăn bông với ga trải giường đi.”
Từ Tắc: “Trước khi em tới, anh vừa mới giặt sạch sẽ rồi.”
“Giặt rồi cũng phải thay.” Đôi mày thanh tú của Đồng Yểu khẽ nhướng lên, thẳng thắn nói, “Mấy cái của anh xấu quá, em không thích.”
Đôi mắt Từ Tắc khẽ nheo lại, chân mày hơi nhíu định nói gì đó, nhưng liếc nhìn Đồng Yểu một cái rồi anh vẫn ôm đống chăn mới mua vào phòng thay.
Lưu Đào đứng bên cạnh trừng to mắt, âm thầm giơ ngón tay cái thán phục về phía Đồng Yểu.
Phải biết rằng một khi Từ Tắc đã nghiêm mặt nhíu mày thì trong cả cái quân khu này chẳng có mấy ai là không sợ anh, anh là một Trung đoàn trưởng từng lập chiến công hạng hai, lúc huấn luyện nghiêm minh tuyệt đối không nói hai lời, biết bao nhiêu người nhìn thấy bộ mặt lạnh như tiền ấy là đã khiếp vía rồi.
Vậy mà lúc này Đồng Yểu không những chẳng sợ anh chút nào, ăn nói thẳng thắn bộc trực thì thôi đi, lại còn dám ngang nhiên chỉ tay năm ngón sai bảo anh nữa.
Điều quan trọng nhất là, anh thế mà lại ngoan ngoãn làm theo thật.
“Chị dâu, có việc gì cần em giúp nữa không ạ?” Lưu Đào mắt sáng rực hỏi Đồng Yểu, cứ như thể được giúp cô làm việc là một vinh dự to lớn lắm vậy.
Đồng Yểu quét mắt nhìn cậu ta, chẳng hề khách sáo chút nào: “Cái gương bên trong kia treo ở chỗ đó nhé, chậu rửa mặt đặt ở góc kia, còn mấy cái cốc nhớ phải rửa qua hai lần nước đấy...”
Đến cuối cùng, thậm chí chẳng cần Đồng Yểu phải mở miệng nói thành lời nữa, cô chỉ cần liếc mắt đưa tình một cái là Lưu Đào đã nhanh nhảu cầm đồ đạc đặt đúng vào vị trí mà ánh mắt cô vừa quét qua.
Đồng Yểu càng nhìn cậu thanh niên này lại càng thấy ưng ý, tướng mạo cũng khôi ngô sáng sủa, nếu như cậu ta lớn hơn vài tuổi, gả cho cậu ta chắc là ổn lắm đây, có thể tiết kiệm được biết bao nhiêu công sức giao tiếp vô ích.
Lúc Từ Tắc từ trong phòng bước ra, vừa vặn nhìn thấy ánh mắt Đồng Yểu đang nhìn Lưu Đào, đôi con ngươi đen láy trong veo sáng lấp lánh, như thể đang ngắm nhìn một món đồ vô cùng quý giá vậy.
Anh mím chặt môi bước tới, nói với Lưu Đào: “Cậu có thể về được rồi đấy.”
Lưu Đào đang lúi húi lắp chiếc giá đỡ, nghe vậy đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: “Em về nhà cũng có việc gì làm đâu, em ở lại đây phụ giúp chị dâu một tay.”
Từ Tắc vươn tay giật lấy chiếc giá đang lắp dở trên tay cậu ta, chỉ dăm ba động tác dứt khoát đã đóng chặt miếng gỗ mà cậu ta loay hoay mãi không vào được, sau đó ngước mắt lạnh lùng liếc nhìn cậu ta một cái.
Sự im lặng còn có sức nặng hơn ngàn lời nói.
Lưu Đào chỉ cảm thấy ánh mắt của Từ Tắc như đang muốn nói với mình rằng, chút việc cỏn con này cũng làm không xong thì giúp được cái tích sự gì.
“...”
Đồng Yểu gật đầu, ánh mắt hướng về phía hộp sữa bột mạch nha đặt trên bàn.
Tốc độ của Từ Tắc rất nhanh, lập tức pha cho cô một cốc mang tới đặt trước mặt cô: “Em uống tạm cái này trước đi, anh đi lấy cơm về.”
Đồng Yểu nhàn nhạt gật đầu một cái.
Đang đúng giờ cao điểm ăn trưa nên nhà ăn rất đông người, Từ Tắc không hề dùng đặc quyền mà tự giác đứng xếp hàng ở phía cuối.
Mấy người đứng phía trước là tân binh mới vào ngũ, thấy anh liền cung kính chào: “Đoàn trưởng Từ!” rồi muốn nhường chỗ cho anh lên trước.
Từ Tắc mặt không chút biểu cảm từ chối: “Không cần.”
Hai tay anh chắp sau lưng, dáng đứng thẳng tắp như cây tùng giữa hàng người.
Thấy vậy, những người đứng phía trước cũng chẳng ai dám lộn xộn, ai nấy đều đứng nghiêm chỉnh thẳng thớm.
Những người ở các hàng khác nhìn thấy hàng ngũ bên này nghiêm chỉnh khác thường liền không nhịn được mà nén cười, may mà mình không đứng ở hàng đó, đang cười thầm thì bị ánh mắt lạnh lùng của Từ Tắc quét qua.
“...”
Anh lính nọ lập tức đứng thẳng tắp người dậy, ưỡn ngực ngẩng cao đầu, mắt nhìn thẳng phía trước không dám liếc sang bên đó thêm một cái nào nữa.
Từ Tắc khẽ nheo đôi mắt đen sâu thẳm lại, không thèm nói thêm nửa lời, nhưng khí thế áp bức bẩm sinh tỏa ra từ người anh đã khiến sự ồn ào xung quanh giảm đi quá nửa.
Lưu Giai Huệ cũng đang đứng xếp hàng ở dãy bên cạnh, ánh mắt cô ta bất giác dừng lại trên người Từ Tắc, dù là ở giữa nhà ăn lộn xộn ồn ào thì bóng dáng anh vẫn sừng sững thẳng tắp như một cây tùng xanh, tách biệt hoàn toàn với những người xung quanh.
Đặc biệt là bờ vai rộng và vòng eo thon gọn toát lên vẻ an toàn tuyệt đối kia, kết hợp cùng bộ quân phục thẳng thớm càng làm tăng thêm vẻ anh dũng bức người.
Vốn dĩ cô ta đã sớm nghe danh một người tuổi trẻ tài cao từng lập nhiều chiến công hiển hách như anh, với tư cách là bác sĩ của bệnh viện quân y, cô ta đã từng gặp Từ Tắc vài lần, có mấy lần anh bị thương đều là do chính tay cô ta xử lý vết thương.
Tâm tư ái mộ của thiếu nữ như những mầm non âm thầm đâm chồi nảy lộc, qua từng lần tiếp xúc cự ly gần lại càng phát triển điên cuồng.
Thế nhưng cô ta còn chưa kịp có cơ hội bày tỏ nỗi lòng với Từ Tắc thì đã hay tin anh đã kết hôn từ lâu rồi.
Hơn nữa người anh cưới lại là một người phụ nữ ở quê nhà, một kẻ chẳng thể đem lại bất cứ sự trợ giúp nào cho tiền đồ của anh.
Cô ta siết chặt hộp cơm trong tay, đáy mắt lóe lên một tia không cam lòng cùng sự khinh miệt sâu sắc, cô ta thực sự không tài nào hiểu nổi, một người có tiền đồ rộng mở xán lạn như Từ Tắc tại sao lại đi chọn một cô gái nông thôn không có gia thế bối cảnh, trông lại còn kiêu kỳ ngang bướng như vậy chứ?
Xét về nhan sắc, xét về công việc, xét về những trợ lực có thể mang lại cho Từ Tắc, cô ta có điểm nào thua kém người phụ nữ tên Đồng Yểu kia đâu chứ.
“Giai Huệ, cậu ngẩn ngơ cái gì thế?” Người bên cạnh huých nhẹ vào tay cô ta một cái, “Tới lượt cậu lấy cơm rồi kìa, phía sau còn đang đợi đấy.”
Lưu Giai Huệ hoàn hồn trở lại, đè nén sự bực bội trong lòng xuống, rặn ra một nụ cười dịu dàng rồi bước lên nhận phần cơm canh, thế nhưng nhìn thức ăn trong bát, cô ta lại chẳng còn chút cảm giác ngon miệng nào, tầm mắt cứ bất giác liếc trộm về hướng Từ Tắc.
Phía bên kia, Từ Tắc vừa lấy cơm xong liền sải bước dài rời đi ngay, bước chân vô cùng vội vã.
Sau khi ăn cơm trưa xong, Đồng Yểu đi vào phòng nghỉ ngơi, Từ Tắc đem số quần áo đã ngâm từ sáng đi giặt sạch rồi phơi lên dây, sau đó đưa mắt nhìn cánh cửa phòng ngủ đang khép kín.
Tối qua sau khi bị đuổi ra ngoài, Từ Tắc phải ngủ ở phòng bên cạnh, thậm chí còn chẳng có chăn đắp, phải lấy quần áo trùm lên người ngủ tạm bợ qua một đêm.
Trong quân đội có quy định bắt buộc phải ngủ trưa để đảm bảo thể lực cho buổi chiều, anh bước tới trước cửa, do dự một lát rồi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Đồng Yểu quay lưng về phía cửa nằm ngủ ở phía trong mép giường, cô thực ra đã nghe thấy tiếng động nhưng lười chẳng buồn mở mắt nhìn sang.
Từ Tắc bước tới cạnh giường, nhìn bóng lưng của cô: “Em ngủ chưa?”
Đồng Yểu khẽ cau mày, không thèm đáp lại nhưng tay lại khẽ kéo mép chăn lên một chút.
Từ Tắc mím môi: “Anh lên giường nằm nhé?” Anh cần phải đảm bảo thể lực dồi dào mới có thể đối phó với những tình huống khẩn cấp bất ngờ, đây là chuyện không thể mang ra đùa cợt được.
Đồng Yểu trở mình một cái, gương mặt nhỏ nhắn rúc trong chăn bông vẫn không giấu nổi vẻ đẹp kiều diễm: “Anh đã từng ngủ với ai bao giờ chưa?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
