Hạ Tử Quyên thật sự rất muốn ngay lập tức cầm điện thoại gọi điện cho Dạ Thành Đông bảo anh đến đưa mẹ anh về ngay lập tức, cô sắp chịu hết nổi rồi.
Hạ Tử Quyên lái xe đến biệt thự của Nam Kình Thương, đây là căn biệt thự anh xây đã lâu nhưng anh không có để ai ở thậm chí là bước chân vào ngoại trừ cô, lái xe đến trước cổng thấy cô đi xuống Lạc Tuyết Nhàn cũng đi xuống thấy phải bấm mật khẩu mới vào được, bà nhìn chăm chăm vào cổng hỏi cô:
“ Cháu có biết mật khẩu là gì không?”
Hạ Tử Quyên bình thản trả lời như một chuyện bình thường:” Mật khẩu là ngày tháng năm sinh của cháu.”
Mặt của Lạc Tuyết Nhàn lập tức cứng đơ lại, bà nhớ lại cách nói chuyện lúc nãy giữa cô và Nam Kình Thương bà liền chắc chắn hai người rất thân thiết với nhau không những như thế mà bà còn biết là anh thích cô. Bà quyết tâm bám lấy cô nhất định phải để cô làm con dâu bà không để ai khác hớt tay trên được.
Xách đồ giúp bà vào trong để vào trong phòng, cô xuống bếp làm đồ cho bà ăn, bà ngồi ở phòng khách xem tivi. Tiếng chuông điện thoại của cô reo lên bà ngó thử là ai gọi, mắt của bà lập tức sáng rực khi thấy ba chữ Dạ Thành Đông.
Nghe giọng anh như thế cô không nỡ từ chối, bèn đồng ý:
“ Được! Gặp nhau ở đâu?”
“ Em hãy đi đến bờ biển đi, anh đang ở đó.”
Thấy cô chuẩn bị tắt máy, Lạc Tuyết Nhàn chạy trối chết lao về phòng khách giả vờ ngồi như không biết chuyện gì. Thấy cô bước đến, bà giả vờ hỏi:” Có chuyện gì sao?”
Hạ Tử Quyên không biết nên nói với bà như thế nào:” Cháu có chút chuyện phải đi một lát.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


