Một tiếng sau, Tô Khả Hân cầm cuốn giấy chứng nhận kết hôn màu đỏ bước ra khỏi Cục Dân chính, cả người vẫn lâng lâng như đang nằm mơ.
Cô chưa từng nghĩ mình sẽ đột ngột gả cho một người đàn ông như vậy, hơn nữa còn là một người mới gặp lần đầu.
Cô cúi xuống nhìn giấy đăng ký kết hôn. Trong bức ảnh, hai người ngồi cạnh nhau. Người đàn ông có vẻ mặt lạnh nhạt, còn cô thì gượng gạo và thấp thỏm.
Phía dưới bức ảnh là tên của hai người.
Nghĩ cũng thật buồn cười, mãi đến khi nhìn giấy đăng ký kết hôn, cô mới biết tên người chồng mới cưới của mình.
Cố Trạch.
Một cái tên đơn giản mà dễ nghe, rất hợp với khí chất của anh.
"Tô Khả Hân?"
Người đàn ông cũng nhìn tờ giấy đỏ trong tay, chậm rãi đọc tên cô. Giọng trầm khàn lướt qua tim cô như một chiếc lông vũ, khiến nơi nào đó khẽ ngứa ngáy.
Tô Khả Hân còn đang thất thần thì một bàn tay với những khớp xương rõ ràng bất ngờ đưa đến trước mặt. Giữa hai ngón tay anh là một tấm thẻ ngân hàng.
"Cô Tô, tôi biết con gái kết hôn thường mong có lễ cưới, nhẫn cưới và những thứ tương tự. Nhưng xin lỗi, tôi không có thời gian chuẩn bị. Nếu cô thích nhẫn thì tự chọn một đôi đi."
Tô Khả Hân ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt đen sâu không thấy đáy của anh.
"Không cần đâu."
Cô vội xua tay.
"Tôi không để ý những thứ đó."
Cô đã qua cái tuổi chỉ cần vài thứ lãng mạn là cảm động. Quan trọng hơn, dù người này trên danh nghĩa đã là chồng cô, cô vẫn không muốn có cảm giác mình đang nợ anh điều gì.
"Nhẫn vẫn cần."
Cố Trạch nói nhạt, bất ngờ nắm cổ tay cô rồi đặt tấm thẻ vào lòng bàn tay cô.
Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, nhiệt độ hơi cao hơn cô của người đàn ông truyền qua làn da, khiến Tô Khả Hân thoáng thất thần.
"Được rồi."
Dù sao họ cũng vừa mới kết hôn, cô không muốn vì chuyện nhỏ này mà từ chối ý tốt của anh, đành nhận lấy tấm thẻ.
"Chiều nay tôi còn một cuộc họp, không đưa cô về được."
"Không sao."
Tô Khả Hân vốn cũng chẳng mong anh thật sự đối xử với cô như một người vợ được yêu chiều, vì thế hoàn toàn không thấy thất vọng.
"Đúng rồi, địa chỉ nhà tôi..."
Cố Trạch như chợt nhớ ra điều gì, nói tiếp,
Tô Khả Hân lập tức căng thẳng.
Dù sau khi kết hôn hai người lẽ ra nên sống chung, nhưng cô thật sự chưa chuẩn bị sẵn tâm lý để sống dưới cùng một mái nhà với một người đàn ông xa lạ.
Có lẽ sự từ chối trong giọng cô quá rõ ràng, Cố Trạch hơi ngước mắt nhìn cô khiến cô lập tức thấy ngượng.
Nhưng anh không nói gì thêm, chỉ ấn nút xoay xe lăn sang hướng khác.
"Nếu không còn chuyện gì, tôi đi trước."
"Được."
Nhìn anh lên một chiếc xe màu đen rồi rời đi, Tô Khả Hân mới quay người.
Cô lập tức gọi cho phòng nhân sự công ty, thông báo rằng hộ khẩu của mình sắp được chuyển sang thành phố S.
Sau khi xác nhận công ty sẽ làm bảo hiểm y tế địa phương cho cô, đồng thời hoàn tất bảo hiểm cho người nhà, cô mới thở phào một hơi thật dài.
Hôm nay kết hôn quá mức bốc đồng, nhưng ít nhất chuyện cô lo lắng nhất bấy lâu nay cuối cùng đã được giải quyết.
Viện phí của mẹ, cuối cùng cũng có hi vọng.
Tô Khả Hân làm việc tại tạp chí Phong Thượng. Khi cô trở về công ty vẫn chưa đến giờ phỏng vấn buổi chiều.
Nhân lúc còn rảnh, cô cầm tấm thẻ Cố Trạch đưa sang trung tâm thương mại gần đó mua một đôi nhẫn cưới.
Vừa về chỗ ngồi, đang chuẩn bị xem lại tài liệu phỏng vấn buổi chiều, Tiểu Mai đã kéo ghế trượt tới, đôi mắt sáng rỡ:
"Chị Khả Hân, chiếc nhẫn này là sao vậy?"
"Mắt em tinh thật đấy."
Tô Khả Hân cũng không định giấu. Dù sao phòng nhân sự đã biết chuyện cô chuyển hộ khẩu, qua một thời gian mọi người chắc chắn cũng sẽ nghe tin cô kết hôn.
"Chị kết hôn rồi."
"Chị Khả Hân, chúc mừng chị!"
Tiểu Mai lập tức cúi xuống nhìn chiếc nhẫn kim cương trên tay cô.
"Nhẫn này anh rể tặng chị sao? Hình như viên kim cương không lớn lắm. Bao nhiêu tiền vậy?"
"Hơn một nghìn."
Cô không rõ điều kiện kinh tế của Cố Trạch, nên chỉ chọn đôi nhẫn rẻ và bình thường nhất.
Tiểu Mai lập tức nhíu mày.
"Chị Khả Hân, như vậy không được đâu."
Cô nàng nghiêm túc nói,
"Nhẫn cưới là biểu tượng của hôn nhân. Một người đàn ông đến chiếc nhẫn còn không nỡ mua cho chị loại tốt hơn thì làm sao đáng tin được?"
"Tùy khả năng thôi mà."
Tô Khả Hân đáp nhạt, lập tức thấy trong mắt Tiểu Mai có thêm vài phần thương cảm. Có lẽ cô nàng đã tự cho rằng chồng cô có điều kiện kinh tế không tốt.
"Thôi, không nói chuyện này nữa."
Tô Khả Hân không muốn dây dưa, liền đổi đề tài.
"Buổi phỏng vấn chiều nay chuẩn bị thế nào rồi?"
"Ha ha, em chuẩn bị một trăm phần trăm rồi!"
Quả nhiên Tiểu Mai lập tức bị chuyển hướng.
"Chị Khả Hân nhìn em xem, hôm nay có đẹp không?"
Lúc này Tô Khả Hân mới để ý Tiểu Mai mặc một bộ váy ngắn hồng trắng, tóc cũng được chăm chút kỹ càng.
"Rất đẹp."
Tiểu Mai lập tức càng vui, đôi mắt sáng lấp lánh.
"Vậy chị nói xem, vị tổng giám đốc độc thân kim cương của tập đoàn Trì Diệu có để mắt tới em không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

