Khi Tô Khả Hân đến Cục Dân chính, người đàn ông đã hẹn cùng cô đăng ký kết hôn vẫn chưa xuất hiện.
Đã quá giờ hẹn nửa tiếng. Tô Khả Hân vừa định gọi điện thì điện thoại của đối phương đã gọi tới trước.
Cô vừa bắt máy, tiếng chửi bới nóng nảy lập tức xuyên thẳng vào tai:
"Tô Khả Hân, cô đúng là đồ lừa đảo! Hồi đại học đã bị người ta chơi chán rồi, giờ còn muốn tìm một thằng đàn ông hiền lành đổ vỏ cho cô à? Tôi nói cho cô biết, nằm mơ đi!"
"Thảo nào mới xem mắt ba ngày đã vội đòi kết hôn. Nếu không phải bạn gái cũ của tôi học cùng trường với cô, tôi suýt nữa đã bị cô lừa rồi. Đồ đàn bà không biết xấu hổ! Phi!"
Tút... tút...
Cuộc gọi bị cúp.
Tô Khả Hân thậm chí còn chưa kịp giải thích lấy nửa câu đã bị người ta kết tội.
Cô siết chặt điện thoại, mười đầu ngón tay trắng bệch. Môi khẽ động nhưng lại không thể phát ra lời biện bạch nào.
Giọng nói trong điện thoại vừa rồi quá lớn, không ít người xung quanh đều nhìn về phía cô. Những ánh mắt khinh miệt ấy như vô số mũi kim nhỏ, từng chút một đâm vào tim cô.
Cơn ác mộng của hai năm trước lại ập về.
Đêm tối vô tận ấy, một đêm đầy đau đớn và nhục nhã. Dù cô có liều mạng vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát ra...
Mồ hôi lạnh rịn trên trán, sắc mặt Tô Khả Hân dần trắng bệch, cả người run lên không kiểm soát.
Cách đó không xa, một đôi mắt đen sâu thẳm như giếng cổ đang nhìn về phía cô. Những ngón tay thon dài của người đàn ông vô thức gõ nhẹ lên tay vịn xe lăn, ánh mắt như đang suy nghĩ điều gì.
"Nói với cô ta không cần đến nữa."
Ánh mắt lạnh nhạt của Cố Trạch vẫn dừng trên người Tô Khả Hân, giọng điệu hờ hững,
"Tôi không thích loại phụ nữ cố tình làm cao."
"Nhưng..."
Người trợ lý trẻ tuổi lộ vẻ khó xử,
"Bên ông cụ giục rất gấp..."
Cố Trạch như không nghe thấy. Anh trực tiếp ấn nút điều khiển xe lăn, chậm rãi đi về phía Tô Khả Hân.
"Cô gái, cô có thể kết hôn với tôi không?"
Giọng nói trong trẻo, lạnh như nước suối vang lên, kéo Tô Khả Hân từ mép vực của ký ức trở về.
Cô ngẩng đầu, hơi sững sờ.
Không biết từ lúc nào, trước mặt cô đã xuất hiện một người đàn ông ngồi xe lăn.
Anh có gương mặt hoàn mỹ đến mức khiến người ta nín thở. Mày kiếm, mắt sâu, từng đường nét như được tỉ mỉ điêu khắc, gần như không tìm được chút khuyết điểm nào.
Anh chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, nhưng đường cắt may tinh tế làm nổi bật vóc dáng cao ráo, thẳng tắp. Dù đang ngồi xe lăn, khí chất cao quý lạnh lùng vẫn không hề giảm bớt, giống như một đóa hoa trên đỉnh núi tuyết khiến người khác không dám tùy tiện đến gần.
Tô Khả Hân thất thần trong chốc lát. Mãi đến khi anh lên tiếng lần nữa, cô mới hoàn hồn:
"Anh nói gì?"
"Tôi vừa nghe cuộc điện thoại của cô. Có vẻ cô đang rất vội kết hôn, đúng không?"
Hơi thở của Tô Khả Hân khựng lại, cảm giác xấu hổ và khó xử lại trào lên.
"Trùng hợp là tôi cũng vậy."
Không đợi cô trả lời, người đàn ông tiếp tục, giọng bình tĩnh như thể không phải đang nói chuyện đại sự cả đời mà chỉ đang bàn một vụ làm ăn,
"Hai bên đều có nhu cầu, vậy tại sao không?"
Lúc này Tô Khả Hân mới hiểu ra.
Người đàn ông trước mặt thật sự muốn kết hôn với cô.
Nhưng họ vừa mới gặp nhau! Quyết định như vậy chẳng phải quá hoang đường sao?
"Thưa anh, chúng ta hoàn toàn không biết gì về nhau. Quyết định như vậy quá vội vàng."
"Những người đàn ông cô gặp qua xem mắt trước đây, ban đầu cô cũng đâu quen họ."
Câu trả lời thản nhiên nhưng thẳng thừng khiến Tô Khả Hân nhất thời nghẹn lời.
"À, tôi hiểu rồi."
Người đàn ông khẽ nhướng mày.
"Cô chê tôi là người khuyết tật?"
"Tất nhiên không phải!"
Tô Khả Hân bật thốt. Nhưng khi bắt gặp đôi mắt đen như mực pha chút ý cười của anh, cô mới nhận ra mình dường như đã bị người đàn ông này dẫn dắt theo nhịp của anh.
"Cô Tô."
Người đàn ông đan hai tay đặt lên đôi chân dài đang ở trên xe lăn, ngước mắt nhìn cô, ánh nhìn sắc bén mà bình tĩnh.
"Tôi tin cô rất cần cuộc hôn nhân này. Nếu bỏ lỡ cơ hội hôm nay, cô nghĩ cơ hội tiếp theo của mình sẽ ở đâu?"
Tô Khả Hân thừa nhận mình đã dao động.
Cô thật sự rất cần một cuộc hôn nhân.
Nói chính xác hơn, cô cần một hộ khẩu tại thành phố này.
Chỉ có như vậy cô mới có thể làm bảo hiểm y tế địa phương, mới đủ khả năng gánh khoản viện phí khổng lồ của mẹ.
Cô nhìn người đàn ông trên xe lăn thật lâu, cuối cùng mới dè dặt hỏi:
"Anh... có hộ khẩu thành phố S sao?"
Khóe môi người đàn ông khẽ cong.
"Có."
Tô Khả Hân im lặng, bàn tay siết chặt cuốn sổ hộ khẩu.
Dù chân người đàn ông trước mặt có vấn đề, nhưng xét về ngoại hình lẫn khí chất, anh tốt hơn không biết bao nhiêu lần so với đám đàn ông kỳ quặc cô từng gặp khi xem mắt.
Tô Khả Hân, ba tháng nay điều mày mong muốn chẳng phải là nhanh chóng gả cho một người địa phương để có hộ khẩu ở đây sao?
Bây giờ cơ hội đã ở ngay trước mắt, còn làm cao gì nữa?
Trong lòng dậy lên vô vàn suy nghĩ. Cuối cùng Tô Khả Hân cắn môi, ép xuống chút do dự cuối cùng rồi ngẩng đầu:
"Được, tôi đồng ý."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

