Vừa định quay người rời đi, một phía khác lại vang lên tiếng bước chân hoảng loạn, Khương Nhạc An vội vàng trốn đi.
Một người đàn ông trông thảm hại vừa ôm cánh tay vừa chạy ra.
Tay phải của Tô Châu ghì chặt lấy chỗ cánh tay trái bị chặt đứt, máu tươi không ngừng tuôn ra, anh ta tiện tay lấy một mảnh vải quấn chặt lại.
Chết tiệt, cửa hàng 4S rõ ràng trông chỉ có vài con zombie, vậy mà trong nháy mắt lại ùa ra cả một bầy, nhất là xe bên trong hoàn toàn không khởi động được.
Mấy tên thuộc hạ đều đã toi mạng, anh ta thẳng tay ném một tên ra chặn hậu mới liều mạng chạy thoát được, nào ngờ lại bị một con lao ra từ bên hông cắn một phát.
Anh ta quyết định ngay lập tức, thẳng tay chặt đứt cánh tay của mình.
Nhưng mùi máu tanh lan ra trong không khí, sau lưng lại có một đám zombie bám theo, anh ta không trốn thoát được nữa rồi.
Tuyệt vọng, sợ hãi hiện rõ trên mặt anh ta.
Đột nhiên, một bóng người xuất hiện trước mắt anh ta.
Chỉ một cái liếc mắt đã khiến Tô Châu trợn trừng muốn rách mí.
"Mày! Sao mày còn sống! Bùi Dục!"
Bùi Dục khẽ nhướng mày, vung tay một cái, đám zombie theo sau Tô Châu liền ngã rạp cả một mảng lớn.
Dao gió chém thẳng lũ zombie thành hai nửa, cơn gió tanh hôi còn chưa kịp thổi tới đã bị cuốn đi mất.
Khương Nhạc An sợ đến mức co rúm thành một cục, nhắm mắt lại giả vờ mình không tồn tại.
Tô Châu cố gắng nặn ra một nụ cười nịnh nọt: "Không, không phải, tôi kích động quá thôi, Bùi Dục, mau cứu tôi."
Anh ta không muốn chết, càng không muốn chết trong miệng zombie.
Bùi Dục không hề nhúc nhích, cứ đứng thẳng như vậy nhìn Tô Châu đang giãy giụa trong tuyệt vọng.
Tô Châu chờ mãi không thấy anh động thủ, nỗi hoảng loạn trong lòng dần lớn lên, mất máu quá nhiều khiến đầu óc anh ta quay cuồng: "Bùi Dục... Bùi Dục, mau cứu tôi, tôi sắp không xong rồi."
"Tô Châu, thật ra lúc trước tao đã cho mày lựa chọn rồi."
Ngay lúc nãy, khi anh giả vờ bị thương, tiếc là kết quả không nằm ngoài dự đoán của anh.
"Bọn họ cho mày bao nhiêu mà mày lại ra tay thẳng thừng như vậy?"
Đến lúc này, Tô Châu cuối cùng cũng nhận ra một điều rõ ràng, anh ta thật sự sẽ chết ở đây.
Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng trong lòng tức thì phá vỡ lớp mặt nạ mà anh ta vẫn luôn ngụy trang.
"Bùi Dục, mày nghĩ mày sẽ có kết cục tốt đẹp sao? Bọn người cấp trên trong căn cứ đã sớm ngứa mắt mày rồi. Tất cả là tại mày ngông cuồng tự đại, mày nghĩ sức của một mình mày có thể chống lại được sức của cả căn cứ sao?"
Tô Châu gào lên khản cả cổ: "Tao chết rồi, mày cũng đừng hòng sống yên ổn."
"Vậy thì không cần mày lo lắng rồi." Bùi Dục cười khẩy, ánh mắt nhìn về phía một đám zombie khác đang ùa tới từ phía xa: "Vẫn nên lo cho chuyện của mình trước đi."
Tô Châu cũng nhìn thấy, ánh mắt anh ta run rẩy: "Bùi Dục, Bùi Dục, xin lỗi, tôi sẽ làm trâu làm ngựa cho anh, nể tình giao tình trước đây, anh cứu tôi một lần, chỉ một lần thôi, sau này tôi nhất định sẽ tránh xa anh."
Tiếc là lần này, Bùi Dục không vung tay giải quyết giúp anh ta nữa.
Bùi Dục quay người bỏ đi, không hề ngoảnh đầu lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)