Trẻ con được cha mẹ dạy như nào thì học như thế, nếu không phải có đôi cha mẹ chỉ luôn muốn lợi dụng, khinh thường em trai mình như hai người này thì đứa trẻ làm sao sẽ thành như vậy được.
“Em trai, em thay đổi rồi.” Anh trai Tô vô cùng đau đớn nói, trong lòng lại hận muốn chết.
“Thay đổi hay không, trước tiên nói chuyện chính đã.” Cha mẹ đã nói là thích đứa trẻ hiền lành, ít nói, nói nhiều rất phiền, ông cũng vì muốn được yêu thích mà bắt đầu giấu đi tính cách của mình, nỗ lực đi theo con đường mà mọi người ưa thích.
Ông cụ Tô không nói lời nào, hiển nhiên là không đồng ý.
“Mỗi năm hai trăm cân lương thực , năm mươi cân gạo, tám mươi đồng tiền? Cha, con cũng là con của cha, cha như vậy là muốn bóc lột con phải không, cha muốn ăn bột vàng à!”
“Con nói bậy gì đó, những thứ này mà nhiều sao?”
“Như vậy mà ít sao? Con biết là phải kiếm ăn trong đất, nhưng một năm con không thể kiếm tám mươi đồng được, một năm mười đồng, hai người muốn nhiều hơn cũng không có, ra ở riêng con còn phải nuôi vợ con của con nữa, chả nhẽ cha mẹ no đủ còn gia đình con thì bị đói? Về phần lương thực, lúa mì bảy mươi lăm hào một cân, ngũ cốc bảy hào, nếu cha không cho chúng con hai trăm đồng kia, vậy thì trực tiếp quy đổi ra đi.”
“Lương thực một năm bốn mươi cân, gạo thì sáu mươi cân, cha, mẹ, hai người đừng quá vội, dưỡng lão thì cũng không thể để một mình con làm được, con ra một nửa, anh trai ra một nửa, dù sao cha mẹ và anh ăn chung một nồi, nhà anh trai có cho hay không con không quan tâm, ngược lại là phần của con một phần cũng sẽ không thiếu.”
“Là lý do như này đó, anh họ, không sai biệt lắm.” Đại đội trưởng thấy ông cụ Tô còn muốn nói nữa, trực tiếp chặn ngang ông ta, đúng là lòng tham không đáy.
Tô Hòa Bình vốn muốn tính làm một cân hai hào, nhưng lại nghĩ, ông coi họ là cha mẹ nhưng cha mẹ lại không coi ông là con, cần gì phải như vậy chứ.
“Cha, ông bà đã lớn tuổi rồi, cứ tính thêm một ít lương thực đi, một trăm đồng có thể đổi được năm trăm bảy mươi mốt cân gạo, một năm sáu mươi cân, có thể ăn trong chín năm rưỡi, còn về lương thực thô, mình còn dư 110 đồng để đóng tiền dưỡng lão năm nay, còn dư lại chín mươi đồng có thể đổi được 1285 cân lương thực phụ, một năm bốn mươi cân, như vậy là ba mươi hai năm, ây da, đến lúc đó thì ông bà nội đã đi rồi…”
Tô Điềm ngạc nhiên nói, hiển nhiên là cố ý nói để chọc tức hai ông bà cụ Tô.
Ông cụ Tô ngồi ở đầu giường gần lò sưởi, mặt tức đến tái xanh, đại đội trưởng ho khan một cái để che giấu tâm trạng lúc này, đáy mắt của Tô Khải đều là ý cười, mặc kệ em gái mình tính toán đúng hay sai, nhưng nhìn cái miệng nhỏ lúc đóng lúc mở, sao có thể dễ thương đến vậy.
“Cha, con không nói tới ba mươi mấy năm, trực tiếp quy đổi ra lương thực tinh, đổi một cái năm ngắn hơn, tầm hai mươi năm đi, trong hai mươi năm này, con sẽ đưa cho cha mười chín năm tiền trợ cấp, cha có muốn hay không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



