Tâm của Tô Hòa Bình như bị dao đâm, chết lặng, nói ông nhu nhược cũng được, trốn tránh cũng được, nhưng ông phải nhanh chóng dọn ra ngoài ở.
“Sáu trăm đồng, chia làm ba, mỗi nhà hai trăm, hai người cầm hai trăm, sau lại có tiền hiếu thuận của hai thằng con, thế cũng đủ rồi.” Lúc này đại đội trưởng tranh thủ giúp đỡ Tô Hòa Bình.
“Sao có thể tính toán như thế được, hiện tại thằng hai phải đưa cho tôi tiền trợ cấp với thức ăn mà nó đâu có gì đâu, không bằng dùng tiền này bù vào, năm nay không cần đưa thức ăn với tiền nữa. Năm sau chỉ đưa đồ ăn là được, sau đó chỉ cần tôi với bà nhà tôi vẫn còn sống, mỗi năm cứ dựa theo kế hoạch của tôi là được.”
“Cha, hay là mình đi sang nhà khác hỏi xem bình thường dọn ra ở riêng là làm như nào đi, thực sự không được, thật ra, con đã quen sống ở đây, không muốn chuyển ra ngoài, cho dù nhà mình tách ra thì có thể sống ở đâu chứ?”
Âm thanh trong trẻo của Tô Điềm làm phá vỡ bầu không khí căng thẳng.
“Cháu có còn phép tắc gì hay không, bà nội ông nội còn ở đây, người lớn nói chuyện ai cho xen vào.” Anh cả nhà họ Tô lớn tiếng mắng Tô Điềm.
Theo như ông ta thấy thì yêu cầu cho em trai mình ra ở riêng là rất hợp lý, cũng không thể để mặc cha mẹ mà đi chứ, còn có thể bóc lột thêm một chút.
Tâm tình của anh cả nhà họ Tô lúc này rất kỳ quái, lúc thì lo lắng sau khi nhà em trai đi rồi thì ai đi làm mà kiếm công điểm đây, rồi lại vội vàng muốn cho nhà em trai dọn ra ngoài, cuộc sống cũng không thể tệ hơn được, dù chọn cái nào thì nhà ông ta vẫn được lợi, thật sự quá tốt rồi.
“Bác cả, người xưa đã nói, phụ nữ có thể gánh cả nửa bầu trời, bác như vậy là kỳ thị giới tính, như vậy không được đâu.”
Tô Khải trực tiếp mở miệng bênh vực em gái.
Trong lòng Tô Điềm ấm áp: “Đúng vậy, coi như bác cả cưới bác gái là một người đàn ông chứ không phải phụ nữ, hơn nữa, bác cả cũng là do bà nội sinh ra, bác lại xem thường phụ nữ như thế!”
Tô Điềm rụt rè nhỏ giọng nói vừa đủ cho mọi người nghe thấy những lời này.
Con trai cả nhà Tô bị hai đứa cháu chặn họng, trong lòng tức lắm nhưng không dám thể hiện ra ngoài, chỉ có thể hậm hực chuyển mục tiêu sang em trai mình.
Kết quả là…
“Anh trai có lẽ nên dạy lại con của mình trước đã, đạo lý làm người cơ bản cũng không biết, tự do ăn trộm lại đổ tội cho em gái, nể mặt đều là người nhà với nhau, không thì, hừ! Còn về phần con cái của em, không đến lượt anh trai dạy dỗ, dù sao anh dạy dỗ con như nào, không cần em nói.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



