Tống Ngọc Đình cười nhẹ, có chút bất đắc dĩ: “Vậy hôm nay em tìm tôi có chuyện gì?”
“Ài, cũng không phải chuyện gì lớn. Tôi chỉ muốn hỏi, khi các anh rút khỏi Bạch Long Trấn, có món gì không cần nữa không? Tôi không ngại thu nhặt đồ cũ. Ví dụ như máy tuốt lúa chẳng hạn...”
Tống Ngọc Đình lại lần nữa bị Tô Diễm chọc cười.
Mỗi lần nói chuyện với cô, y đều nhịn không được mà thoải mái cười to.
Y luyến tiếc cô.
Bên trong chẳng phải bí quyết gì cao siêu, chỉ là một số công thức làm bánh ngọt cô thích ăn từ đời trước thôi. Nếu nhà họ Tống muốn ra nước ngoài kinh doanh, thì mấy công thức này cực kỳ thích hợp luôn.
Dù sao cũng đều là công thức được đầu bếp Michelin nghiên cứu, không chỉ hợp khẩu vị người phương Tây mà còn phù hợp với người Hoa nữa.
Tống Ngọc Đình lắc đầu nói: “Không cần đâu, mang máy kéo đi cũng chẳng ích gì. Tôi vốn không định đem theo, em muốn thì cứ lấy đi.”
“Ông chủ Tống thật hào phóng!” Tô Diễm giơ ngón tay cái lên khen ngợi, sau đó lại nói: “Vậy, anh làm người tốt thì làm cho trót đi, có thể để nhân viên dạy tôi cách sử dụng luôn không?”
Tống Ngọc Đình gật đầu đồng ý.
Chuyện cần bàn bạc đã nói xong xuôi, Tô Diễm định rời đi. Tống Ngọc Đình nhịn tới nhịn lui, cuối cùng vẫn không kiềm chế nổi mà nắm lấy cổ tay cô.
Cảm giác mềm mại trong lòng bàn tay khiến trái tim y run lên, mồ hôi không tự chủ mà túa ra. Y gần như khẩn cầu mà nói: “Thật sự không định đổi ý sao?”
Tô Diễm rút tay về, nhàn nhạt đáp: “Chúc ông chủ Tống cùng vợ con lên đường thuận buồm xuôi gió, mọi chuyện như ý.”
Tống Ngọc Đình sững người, đầu óc trở nên tỉnh táo hẳn. Y ngồi trở lại ghế, trong lòng tràn đầy khổ sở.
Y và Tô Diễm quen biết đã nhiều năm, sao có thể không hiểu tính cô?
Một cô gái như cô, sao có thể cam tâm làm vợ lẽ được cơ chứ?
Nếu thật sự như vậy, chẳng khác nào vấy bẩn cô, cũng phụ bạc vợ con của y.
Vợ y ở nhà chăm lo gia đình, hiếu thuận cha mẹ, cô ấy đã làm gì sai nào?
“... Cũng chúc em sớm có chồng, cả đời trôi chảy.”
Tô Diễm cười nhẹ: “Cho dù không có chồng thì tôi vẫn có thể sống cả đời trôi chảy cơ mà.”
Thật là buồn cười, chẳng lẽ hạnh phúc của phụ nữ nhất định phải dựa vào đàn ông sao?
Chẳng trách có người rõ ràng đã có vợ con mà vẫn còn mơ tưởng viển vông.
Nghe vậy, Tống Ngọc Đình lại cười, nhưng nụ cười đầy cay đắng.
“Được rồi, tôi đi đây.” Tô Diễm tiêu sái rời đi, chẳng ngờ trên hành lang lại chạm mặt chị Hồng - người đang bưng điểm tâm đến. Chị Hồng cũng không ngờ ông chủ lại có tâm tư như vậy với Tô Diễm, chị ấy sững sờ tại chỗ, mãi đến khi Tô Diễm rời khỏi quán rượu thì mới hoàn hồn lại.
Chị ấy bưng điểm tâm đến cho ông chủ, rồi không nhịn được mà lén lút quan sát ánh mắt của y.
Nói một cách công bằng, với gia thế và phẩm hạnh của ông chủ, thì hoàn toàn có thể sánh đôi cùng Tô Diễm.
Cả đời y đều suông sẻ, dù là thương nhân nhưng lại không mang dáng vẻ dung tục nặng hơi tiền, trái lại còn có vài phần phong độ trí thức. Gia thế cũng hiển hách, nghe nói còn có liên hệ với nhà họ Tống - một trong bốn gia tộc lớn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)