Tô Diễm chẳng có chút kiên nhẫn nào với Trương Lai Tử cả. Cô hất đầu ra hiệu cho gã đi sang bên cạnh mà nói chuyện.
Trương Lai Tử lẽo đẽo theo sau, cứ như một nàng dâu nhỏ vậy.
“Kể lại đàng hoàng tao nghe xem nào?”
“Chặn tao giữa đường, chắc không phải chỉ là chuyện đơn giản đâu nhỉ?”
Trương Lai Tử lén liếc nhìn Tô Diễm một cái, tim gã đập thình thịch, miệng có chút khô khốc. Gã lấy hết can đảm mà nói: “Tao quen biết Diêm Bằng Phi.”
“Tuy hắn ta từng có một đời vợ, nhưng lớn lên cực kỳ đẹp trai.”
“Mặc dù chức danh là phó đoàn, nhưng đãi ngộ thì đã được nâng lên từ sớm rồi.”
“Tính tình hắn cũng tốt, rất tôn trọng người khác nữa, lại còn kính trên nhường dưới nữa.”
“Đúng rồi, hắn còn biết chữ, viết bút máy hay bút lông đều đẹp.”
“Kéo đàn nhị cũng cừ lắm.”
Nghe đến đây, Tô Diễm cảm thấy đau đầu, bực bội giơ tay ra hiệu cho Trương Lai Tử im miệng, rồi cáu kỉnh nói: “Sao? Mày cũng thích hắn à?” Lải nhải một đống lời vô nghĩa như vậy làm gì, liên quan gì đến cô?
“Mày nói linh tinh cái gì thế?” Trương Lai Tử có chút tức giận, nhưng vì chuyện trong lòng, gã vẫn gượng cười: “Tóm lại, hắn thật sự là người tốt, rất xứng với mày.”
“Cái gì?” Tô Diễm ngoáy ngoáy tai, hỏi lại: “Mày vừa nói ai xứng với ai cơ?”
Trương Lai Tử có chút chột dạ, ấp úng: “Mày... Mày đó... Mỹ nhân xứng anh hùng, hai người rất xứng đôi.”
Tô Diễm nén cơn giận, giơ tay lên đánh Trương Lai Tử một trận, vừa đánh vừa tức tối nói: “Thằng ranh này, dám tính kế tao, gan không nhỏ nhỉ!”
Cái tên gian xảo này tuyệt đối không có ý tốt! Gã đang muốn cô giành lấy Diêm Bằng Phi để gã có cơ hội ở bên chị gái của cô chứ gì? Mơ đi!
“Cho dù chị tao không thành đôi với Diêm Bằng Phi, chị ấy cũng chẳng bao giờ để mắt đến cái tên vô lại như mày đâu.”
“Dám có ý đồ với chị tao, tao một cước phế mày ngay!”
Tên Trương Lai Tử này chẳng phải thứ gì tốt đẹp, suốt ngày rình rập nhìn trộm con gái tắm, gặp ai nhát gan thì lại buông lời thô tục. Một kẻ vô lại như thế, nhìn thôi đã thấy bẩn mắt rồi.
Trương Lai Tử đứng nhìn theo bóng lưng của Tô Diễm, không dám đuổi theo.
Chỉ cần chưa hái được đóa hoa yêu kiều mang tên Tô Miểu kia, gã có chết cũng không cam lòng.
*
Lần này Tô Diễm đến trấn trên là để tìm ông chủ của Tửu Lầu Tống Thị bàn chuyện.
Trùng hợp thay, người kia cũng đang ở trên lầu kiểm tra sổ sách.
Chị Hồng vừa thấy Tô Diễm là đã vui vẻ bước đến hỏi han: “Em gái ngoan, nghĩ thông rồi à? Đồng ý theo chị ra ngoài lập nghiệp một phen?”
Tô Diễm lắc đầu, đi thẳng vào vấn đề: “Chị, ông chủ của chị có ở đây không?”
Trên lầu, Tống Ngọc Đình sớm đã nghe thấy động tĩnh, nhưng vẫn nhịn mà không ra mặt.
“Em tới thật đúng lúc lắm, chậm một ngày nữa là ông chủ của chị phải về thành phố rồi.”
“Đi, chị dẫn em lên gặp ông chủ.”
Lên đến nơi, gặp được người cần gặp, chị Hồng cũng tự giác lui ra.
Tống Ngọc Đình tự tay rót trà cho Tô Diễm, cười ôn hòa với cô: “Đổi ý rồi sao?”
“Không, tôi không muốn rời khỏi mẹ tôi.”
“Em có thể đưa người nhà theo cùng mà.”
“Là mẹ Tổ quốc ấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
