Trốn được một lần, không trốn được mười năm, lúc trước còn có cớ chuẩn bị thi Đình để trốn tránh, hiện tại, Lý Minh Doãn đã là Trạng nguyên, được phong làm tu soạn Hàn Lâm viện, tuy nói chỉ là tiểu quan lục phẩm nhưng đương triều không có Tiến sĩ nào được vào Hàn Lâm, nhất thời lệ cũ nội các có biến động, Lý Minh Doãn có thể trở thành nhân vật tân quý giới quan trường, đương nhiên xã giao nhiều hơn là không tránh khỏi. Lâm Lan thu danh mục quà tặng đến mỏi tay, mà mụ phù thủy thu lễ vật đến mỏi tay.
Lâm Lan không khỏi tức giận mắng: "Cái mụ phù thủy này thật không biết xấu hổ, một cái khóa vàng, một đôi vòng tay bạc, hai cây vải lụa, kiểu như tiểu thế tử đi ăn xin ấy."
Lý Minh Doãn lạnh lùng cười một tiếng: "Trước hết cho bà ta đắc ý vài ngày."
Ngay sau đó lấy một cái hộp giao cho Lâm Lan: "Đem cái này thêm vào, phía trên này đều có ký hiệu Diệp thị."
Lâm Lan liếc xéo hắn, mỗi lần nàng xảy ra chuyện gì, Lý Minh Doãn suy nghĩ chốc lát đã tìm ra cách, phát huy năng lực rất nhanh. Đoán chừng hắn lại nghĩ ra cái gì hay ho rồi. Lâm Lan cười như tên trộm, nhận lấy đồ. Hai người ngồi xe ngựa một lúc thì tới nơi, nam nữ mỗi người được chiêu đãi một chỗ, cho nên tới phủ Lý Minh Doãn cùng Lâm Lan tự động tách ra. Phương mama tự mình đến nghênh Lâm Lan.
Lâm Lan hỏi: "Phu nhân khỏe không? Tiểu thế tử ngoan chứ?"
Phương mama cười đến híp mắt lại, sang sảng nói: "Hảo hảo, rất tốt ạ, tiểu thế tử trắng trắng mập mập, mỗi khi trêu thì cười toét miệng, cực kỳ khả ái, sáng nay vừa mới cân qua, được mười lăm cân nặng rồi ạ."*
(* 1 cân (市斤, jin) = 10 lượng = 500g. Tương đương là 7kg đấy ạ.)
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
