Lâm Lan nhìn Minh Doãn một thân hồng bào, đội mũ thêu tinh xảo, tấm tắc khen: "Thật là khí phái, như một Trạng nguyên." Một phòng nha đầu che miệng khúc khích cười.
Lý Minh Doãn nhíu mày hỏi nàng: "Nhìn thoải mái chưa? Thoải mái rồi thì ta phải cởi ra thôi."
Lâm Lan vội nói: "Đừng đừng, người khác muốn còn không được đâu, nếu là tôi, tối nay mặc ngủ luôn, không cởi ra đâu."
Lý Minh Doãn buồn bực nói: "Nàng không hiểu đội mũ này nóng thế nào đâu, còn đai lưng này nữa, lớn như vậy, ta đeo không quen."
Lâm Lan nhìn thấy đai lưng kia rộng thùng thình, xem thường nói: "Quan phục chẳng phải cũng như thế này sao? Nếu không, những tướng quân bụng bự sao nhét vào được. Chờ mấy năm nữa chàng làm quan, chắc chắn là đai lưng này vừa vặn đấy."
Lâm Lan chu miệng nói: "Thật nhỏ mọn, cho những người không quen biết nhìn chán chê, còn những người cực khổ hầu hạ là chúng ta thì không được thưởng thức tí chút."
Mọi người không nhịn được bật cười.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
