"Được rồi được rồi, Chu mama, mama đừng quở trách Ngân Liễu nữa, không phải là cố ý mà, trong núi lớn như vậy, trời lại tối, nếu là ta, ta cũng không tìm ra."
Lâm Lan nhìn Ngân Liễu khóc tới mức hai mắt sưng húp như quả hạnh đào, có chút không đành lòng, tuy nói rằng Ngân Liễu không phải loại người tài giỏi nhưng thắng là ở lòng trung thành, Ngân Liễu là nha hoàn đầu tiên của nàng, hơn nữa lại còn là một nha hoàn trung thành.
"Nhị thiếu phu nhân, người nuông chiều Ngân Liễu quá mức, nếu không dạy dỗ tốt nó không nhớ được lâu." Chu mama vừa nói lại vừa trừng mắt nhìn Ngân Liễu.
Ngân Liễu vẫn rấm rức khóc, không mặt mũi nào dám cầu xin.
"Nhị thiếu phu nhân, bên này đã bôi xong, còn chỗ nào cần bôi không ạ?" Bạch Huệ đặt thuốc mỡ ra, thận trọng kéo ống tay áo nhị thiếu phu nhân xuống.
"Không cần, trên chân tự ta bôi là được, các người cũng bận rộn quá rồi, đã hơn nửa đêm, mau mau đi nghỉ đi." Lâm Lan cầm thuốc mỡ, đuổi mọi người xuống nghỉ ngơi.
Bạch Huệ không yên lòng: "Để nô tỳ giúp nhị thiếu phu nhân, tay nhị thiếu phu nhân còn đang bị thương mà."
Lâm Lan nhìn Ngân Liễu khóc nãy giờ, nói: "Để Ngân Liễu làm đi, tối nay phạt em hầu hạ chỗ này."
Mắt Ngân Liễu lộ ra cảm kích, nhị thiếu phu nhân không giận nàng. Chu mama thầm thở dài, lấy tay chỉ chỉ đầu Ngân Liễu: "Sau này phải sử dụng đầu óc mà làm việc."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


