Ngân Liễu chạy được quãng xa, càng nghĩ lại càng cảm thấy có gì đó không đúng, hình như thanh âm vừa rồi có điểm giống giọng nhị thiếu phu nhân, Ngân Liễu vỗ ngực một cái, lấy lại bình tĩnh, không được, phải quay lại nhìn một cái.
"Ta ở dưới này, nơi này rất sâu, ta không trèo lên được, em nhanh đi gọi Văn Sơn thả dây xuống cứu ta." Lâm Lan hô.
Ngân Liễu đã hiểu rõ, nhị thiếu phu nhân không phải bị quỷ núi bắt đi mà là rơi vào trong bẫy rập. "Nhị thiếu phu nhân, người đừng nóng vội, nô tỳ đi gọi người xong lập tức trở lại." Ngân Liễu quay đầu chạy về hướng biệt viện.
Lâm Lan chợt nhớ ra: "À này, gọi Văn Sơn tới là được, chớ kinh động nhị thiếu gia..."
Đáng tiếc Ngân Liễu đã chạy xa, không nghe thấy. Lâm Lan lại lần nữa lâm vào buồn bực, nếu để cho Lý Minh Doãn biết chuyện này, chỉ sợ sau này sẽ không cho nàng lên núi nữa.
Ngân Liễu vừa chạy vừa thở hồng hộc, đầu óc choáng váng, miệng khô khốc, nhưng nhị thiếu phu nhân gặp nạn, cho dù nàng có phải chạy tới chết cũng nhất định tăng tốc.
Đúng lúc Chu mama cùng Cẩm Tú đi ra ngoài, không nhìn thấy nhị thiếu phu nhân đâu mà chỉ thấy Ngân Liễu chạy hùng hục tới. "Ngân Liễu, ngươi làm gì thế? Phía sau có cọp đuổi theo ngươi à? Nhị thiếu phu nhân đâu?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
