Tiễn hai người xong, Lý Kính Hiền cũng đi việc của mình, Lâm Lan chuẩn bị trở về Lạc Hà trai còn có chuyện gấp phải làm thì Đinh Nhược Nghiên gọi nàng lại.
Đinh Nhược Nghiên cười cười, trong lòng ảo não, là nàng sơ sót, Minh Doãn trước giờ vốn không phô trương. "Thế cũng tốt rồi."
Đinh Nhược Nghiên cười nhạt, khẽ khom người, cáo từ rời đi.
Lâm Lan ngó chừng bóng lưng Nhược Nghiên, thì ra là đồ đại tẩu chuẩn bị, nhưng cho dù là đại tẩu chuẩn bị nàng cũng không yên lòng để cho Minh Doãn mang đi. Trong nhà này, người không nhìn rõ tâm ý nhất chính là vị đại tẩu này, thoạt nhìn ôn nhu im lặng, nói không nhiều lắm, ôn hòa hữu lễ, bộ dạng hiền hòa nhưng Lâm Lan không đánh giá thấp nàng,có thể sinh tồn trong ngôi nhà này chắc chắn là một người không đơn giản.
Trở lại Lạc Hà trai, Lâm Lan đi xem xét vết thương của Đông Tử, bởi vì cấp cứu kịp thời, điều dưỡng cẩn thận nên vết thương đã nhanh chóng lành lại, không có lưu di chứng.
"Nô tài hầu hạ thiếu gia lâu như vậy, mài mực bao nhiêu năm, quạt mát bao nhiêu năm, kết quả thiếu gia đi dự thi thì nô tài không thể đưa thiếu gia đi." Đông Tử rất chi là ủy khuất cất giọng, không quên khịt khịt mũi cho hợp cảnh.
Lâm Lan cười nói: "Ngươi đã là đại công thần rồi, ngươi phải nhớ, nếu không phải ngươi xả thân đỡ cho chủ, người nằm đây lúc này đã là thiếu gia rồi, còn nói gì đi thi hay mài mực, quạt mát gì nữa, còn không bằng cầu nguyện cho thiếu gia, phù hộ thiếu gia thi cử thuận lợi đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


