Lý Kính Hiền gọi Lý Minh Doãn tới trấn an, Lý Minh Doãn nhân cơ hội này bày tỏ ý muốn lập tức tham gia dự thi nhưng là không yên lòng về Lâm Lan. Lân Lan vừa mới tới phủ, không có chút tiếng nói nào, giống như trường hợp Điền mama, là lão nhân trong phủ lâu năm, sợ rằng không sai khiến được. Mặc dù Lý Kính Hiền cực ít hỏi tới việc trong nhà nhưng cũng biết Điền mama là trợ thủ đắc lực bên Hàn Thu Nguyệt, vì muốn cho Minh Doãn an tâm, cũng để biểu hiện sự quan ái của hắn đối với nhi tử, muốn phong ba vụ rắn độc này trôi qua, Lý Kính Hiền cũng ra lệnh cho Điền mama đi thành Tây cùng Hàn Thu Nguyệt.
Mà trên dưới trong Lạc Hà trai dạo này mặt mày ai nấy buồn thảm, bộ dạng muốn nói lại thôi, hỏi gì thì chỉ lắc đầu thở dài, hỏi thêm chút nữa thì ấm ức nói: "Nhị thiếu phu nhân của chúng ta phân phó rồi, dĩ hòa vi quý, chuyện đã qua thì cho nó qua đi."
Người nào người nấy mặt mũi âu sầu như nhau, thái độ như nhau, ngôn ngữ ẩn nhẫn ủy khuất như nhau khiến cho người nghe bị lọt vào sương mù, không khỏi sinh ra nhiều loại phỏng đoán. Lão gia thì dốc hết sức giữ nhị thiếu gia ở lại, còn tự cổ chí kim, mẹ kế bao giờ chẳng ác độc với con chồng, đây là cách nghĩ chung của tất cả mọi người, vì vậy, nhất thời lời đồn cực kỳ bất lợi về phu nhân lặng lẽ lưu truyền ra.
"Đại thiếu phu nhân, tiếp tục như thế này thì không được, vạn nhất lời đồn này truyền ra bên ngoài." Lục Ỷ lo lắng nhắc nhở đại thiếu phu nhân.
Phu nhân không có ở nhà, trách nhiệm chủ mẫu nặng nề dĩ nhiên rơi trên vai đại thiếu phu nhân. Vốn dĩ đây là cơ hội tốt cho đại thiếu phu nhân biểu hiện nhưng đại thiếu phu nhân chỉ triệu tập quản gia và nhóm mama có một lần, nhàn nhạt phân phó, trong lúc phu nhân không có ở đây, trừ phi có chuyện trọng đại thì mới phải xin chỉ thị của nàng, còn lại hết thảy dựa theo quy củ phu nhân đề ra mà làm. Cứ như vậy, bọn hạ nhân vô cùng cao hứng, yên chí rằng, đại thiếu phu nhân làm chủ mẫu cũng chỉ là vật trang trí.
Lục Ỷ không thể hiểu được, cùng Hồng Thường võ mồm một hồi, muốn khích lệ ý chí chiến đấu của nhị thiếu phu nhân, nhưng nhị thiếu phu nhân lại nói: "Làm chủ mẫu chẳng qua chỉ là tạm thời, không bao lâu nữa phu nhân sẽ trở về, ta cần gì phải làm kẻ ác, chỉ cần trên dưới không xảy ra chuyện đại sự gì là tốt rồi."
Được rồi cho dù là đại thiếu phu nhân nói rất đúng nhưng hiện tại chuyện "lớn" kia đang đồn ầm ĩ rồi, Lục Ỷ thân là trung bộc buộc phải nhắc nhở đại thiếu phu nhân, phòng miệng lưỡi hạ nhân...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


