Văn Sơn dẫn người tới, rà soát cả trong lẫn ngoài thư phòng cẩn thận, xác định không có rắn độc mới kết thúc công việc. Lâm Lan đã mút hết độc vết thương của Đông Tử, lúc này máu chảy ra đã chuyển sắc đỏ, liền xoa thuốc mỡ tiêu độc, sau đó băng bó đâu đấy. Cuối cùng sai Văn Sơn đưa Đông Tử đi ra ngoài, bản thân thì lấy nọc độc ở nanh mấy con rắn cho tiệm thuốc làm thuốc.
Mọi người đi cả, trong thư phòng vắng lạnh, Lâm Lan đi tới bên hồ sen, cẩn thận nghe ngóng, đáng tiếc nàng không thuộc giống chó, không có mũi thính như chó, chỉ có thể ngửi được mùi bát súp, nhưng Lâm Lan có thể khẳng định bát súp này có vấn đề, bằng không, những con rắn độc kia sao lại hướng lên lầu mà bò vào? Nhất định là có mùi gì hấp dẫn bọn chúng tới.
Lâm Lan ảo não lắc đầu: "Chứng cớ đã bị phá hủy, hiện tại chỉ xem người kia có chịu nhận tội hay không."
Ánh mắt Lý Minh Doãn như hàn băng, tiếng nói cũng lạnh lẽo: "Là Xảo Nhu?"
Lâm Lan thẳng thắn gật đầu, nàng biết Lý Minh Doãn tức giận thế này không phải là chuyện mụ phù thủy hạ độc hắn, mà là hắn không thể ngờ được người hắn tin tưởng là trung thành lại bán đứng hắn.
"Tôi nghĩ nên suy xét kỹ đã, còn Đông Tử đã không có gì đáng ngại, Văn Sơn đã đưa hắn về phòng nghỉ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

