Mắt thấy cuộc thi đã gần tới, thần kinh Lâm Lan mỗi lúc một căng thẳng, cảm giác nguy cơ mỗi lúc một lớn, ngủ cũng không yên ổn. Mụ phù thủy không hạ thủ hay là thời cơ hạ thủ chưa tới? Lâm Lan đặt mình vào vị trí mụ phù thủy, nếu nàng là người hầu ở phòng bếp của mụ phù thủy thì dưới tình huống này sẽ làm gì? Đồ ăn ư, điều này không cần suy nghĩ, Lâm Lan đã cho kiểm tra kỹ lưỡng nên chuyện hạ độc là không thể làm được... vậy... phái sát thủ thì sao... Không được, Minh Doãn trừ có cừu oán với mụ phù thủy thì không có mâu thuẫn với ai, nghi ngờ lớn nhất sẽ là bà ta, rất dễ dàng dẫn lửa thiêu thân... haiz... Lâm Lan không thể không thừa nhận công lực mình còn kém.
Phòng bếp Lý phủ vẫn mang súp tới mỗi ngày, Lâm Lan cho Cẩm Tú đổ hết, sau đó giả vờ giả vịt mang sang thư phòng. Ngày hôm đó, Cẩm Tú đột nhiên bê hộp đựng thức ăn tới tìm Lâm Lan.
"Nhị thiếu phu nhân..." Mặt Cẩm Tú xanh mét bất an.
"Nô tỳ không biết tối qua ăn phải thứ gì hỏng, sau đó liên tục tiêu chảy, lúc đó Khâu mama bên kia mang bát súp tới, nô tỳ lại đau bụng... Phải đi nhà vệ sinh, cho nên... đúng lúc Xảo Nhu nhận giúp."
Cẩm Tú vốn cảm thấy để Xảo Nhu nhận cũng không có gì, nhưng nhị thiếu phu nhân phân phó chuyện này chỉ cho phép qua tay một mình nàng, không được để cho bất luận kẻ nào nhúng tay, nàng nghĩ tới nghĩ lui cảm thấy không an tâm nên chạy tới bẩm báo thì tốt hơn. Lâm Lan nhìn sắc mặt Cẩm Tú thì cũng biết nàng ta đã bị tiêu chảy hành hạ khổ sở thế nào, nhưng tại sao lại đúng lúc này?
"Ngân Liễu, em đi gọi Chu mama cùng Quế tẩu tới đây, đồng thời đến dược phòng lấy một lọ Bảo Ninh hoàn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
