Ngồi trên xe ngựa, Lâm Lan đổi lại trang phục nữ, tới Lý phủ, trước khi vào cửa, Văn Sơn chần chừ hỏi: "Nhị thiếu phu nhân, nếu nhị thiếu gia hỏi..."
Mặc dù nhị thiếu phu nhân cùng người kia chỉ uống trà hàn huyên y thuật, nhưng mà ngồi liền những hai canh giờ, nói chuyện vô cùng cao hứng, nhị thiếu gia mà biết có lẽ sẽ không thoải mái.
Lâm Lan quay đầu nhìn Văn Sơn, Văn Sơn chột dạ cúi đầu. "Ta sẽ nói với chàng." Lâm Lan khẽ mỉm cười đi vào.
Văn Sơn rất tốt, có năng lực, rất cơ trí cũng rất trung thành. Nhưng Lâm Lan biết chủ nhân trong lòng của Văn Sơn chỉ có một người là nhị thiếu gia của hắn, chỉ cần không tổn hại đến lợi ích của nhị thiếu gia thì sẽ sẽ nghe theo lệnh nàng. Nhưng mà làm sao nàng có thể làm ra chuyện tổn hại tới lợi ích của Minh Doãn được? Chàng là trượng phu chân chính của nàng, là người nàng thích. Tại sao nàng có thể hàn huyên lâu như vậy ư? Bọn họ yêu thích y thuật, thảo luận với nhau quang minh chính đại, không sợ phải nói cho Lý Minh Doãn, tin tưởng chàng không phải là người không biết nói đạo lý, chỉ biết ghen tuông nhỏ nhặt.
Tiện đà soi gường chỉnh lại đầu tóc. Từ trong gương nhìn thấy Ngọc Dung định nói lại thôi, hệt như vẻ mặt vừa rồi của Văn Sơn.
"Có chuyện gì không?" Lâm Lan hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


