Nhị thiếu phu nhân nói: "Là Bạch Huệ làm, cảm ơn ta làm chi?"
Nhưng thiếu gia chỉ nhìn nhị thiếu phu nhân cười, ánh mắt nhu tình, phảng phất như trên thế giới này chỉ có nhị thiếu phu nhân mới xứng đáng được thiếu gia yêu thương...
Nàng ảm đạm rời đi, thiếu gia vẫn không hay biết. Rất nhiều năm trước, nhưng không phải bộ dạng này, khi đó, nhị thiếu gia nói... trong phòng này có Tử Mặc cùng ngươi, ta an tâm. Tâm Bạch Huệ đau đớn như bị kim châm.
"Ta nghe nói, xuân sang, trong phủ chuẩn bị cho một nhóm nha hoàn đến tuổi xuất phủ hoặc là tìm người phù hợp..." Cẩm Tú không chú ý tới ánh mắt ưu thương của Bạch Huệ, ngồi nghịch lông lạc đà.
Bạch Huệ đột nhiên tỉnh người, giọng nói kinh hoảng: "Thật không?"
"Ta nghe bên Thúy Chi nói, Thúy Chi nghe được từ tỷ tỷ cô ta, chắc là sự thật, hơn nữa còn cả đám nha hoàn, mama không được việc cũng cho đi cả." Bạch Huệ bất an, sang năm nàng hai mươi rồi, văn tự bán người của nàng là bán đứt, cả đời là nô tài Lý gia, tự nhiên sẽ không đuổi về nhà, nàng cũng không có nhà mà về, như vậy khả năng nhất là tìm người để gả đi, tìm một gã sai vặt ngoại viện hoặc là kẻ hầu trong phủ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


