Lý Minh Doãn đi thư phòng không bao lâu đã trở lại, môi mím chặt, thần sắc lạnh lùng. Lâm Lan khẩn trương nghênh đón, hỏi: "Cha chàng nói như thế nào?"
Lý Minh Doãn ngưng trọng thở dài một hơi, kéo vạt áo ngồi xuống. "Không thành công?"
Lâm Lan thử dò xét. Lý Minh Doãn nhăn mày nhìn Lâm Lan. Lâm Lan thất vọng, ngay sau đó an ủi hắn: "Lần này không được chúng ta cũng không cần bực bội làm gì, tiếp tục cố gắng, ta không tin không có biện pháp xử lý mụ phù thủy."
Lý Minh Doãn nhìn bộ dạng sục sôi ý chí chiến đấu của nàng không nhịn được mà bật cười. Lâm Lan ngạc nhiên nhìn hắn chằm chằm, lập tức hiểu ra, người này đang đùa bỡn nàng.
"Này này sao chàng có thể làm như thế hả? Biết rõ trong lòng người ta sốt ruột lại còn úp úp mở mở hả, mau mau nói nhanh." Lâm Lan nghiêm mặt nói.
Lý Minh Doãn cười lớn: "Ngày mai để cho Chu mama dẫn người đi khố phòng, bên đó sẽ giao lại đồ cho Lạc Hà trai."
"Hừ, ta nói chàng nghe, mụ phù thủy là kẻ ngu ngốc, nếu mụ ta thông minh ra thì nên đối xử với chàng như nhi tử ruột thịt, khiến chàng có tức giận cũng không nói ra lời, đằng này tới cái áo lót bên trong cũng bị mụ ta chiếm mất, chẳng phải là không giữ cho chàng chút thể diện nào ư? Chàng biết không? Trước khi vào Lý gia, điều ta lo lắng là chẳng may mụ phù thủy là con hổ mặt cười, chúng ta dùng chiêu gì cũng bị mụ ta dùng lời lẽ mềm mại hóa giải thì sao bây giờ? Hiện tại ngược lại, chỉ sợ mụ ta không ra chiêu, chỉ cần mụ ra chiêu thì chúng ta sẽ phản kích lại tốt." Lâm Lan phân tích đạo lý.
Lý Minh Doãn nhíu mày nhìn nàng, ánh mắt âm u khó dò, chậm rãi nói: "Xem ra, nếu ai đắc tội với nàng thì kẻ đó đúng là vô cùng xui xẻo."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

