Lý Kính Hiền biết Hàn thị tham tiền, về phương diện xử lý tiền bạc không thể như Diệp Tâm Vi xuất thân con nhà thương nhân, đối với tiền bạc rất chi li, có thể nói là keo kiệt. Bà ta quản lý tiền bạc rất chắc, không ngại làm một nữ chủ nhân bủn xỉn. Bà ta âm thầm áp chế Minh Doãn thì không tính, chỉ cần không quá phận thì lão còn một mắt nhắm một mắt mở cho qua, nhưng Hàn thị dám làm những chuyện không ra gì như thế này sau lưng hắn, lén lấy lễ vật người ta tặng Minh Doãn đem đi bán để lấy tiền mặt, chuyện này không thể nhịn được nữa.
Chuyện khiến cho Lý Kính Hiền khiếp sợ và tức giận còn ở phía sau. Bởi vì Hàn thị tìm mọi cách chống chế, Lý Kính Hiền nổi giận, sai người mở khố phòng ra kiểm chứng, quả nhiên đôi bình ngọc trong khố phòng đúng là đồ nhái, tuy đã cố mô phỏng theo bản gốc nhưng không thể nào đạt được sự tinh mỹ như vậy, Lý Kính Hiền tức thiếu chút nữa đem đôi bình ngọc đập thẳng lên đầu Hàn thị.
Hàn Thị cũng khiếp sợ chẳng kém Lý Kính Hiền, lúc trước bà ta lớn tiếng phủ nhận bởi vì bà ta thực sự không động tay động chân với đôi bình ngọc, nhưng lúc này không thể giải thích được tại sao lại biến thành đồ nhái, đầu óc bà ta quay cuồng, hay là do Điền mama tham lam? Hàn Thị nhìn Điền mama, Điền mama lại càng không giải thích được.
"Bà còn lời gì để nói nữa?" Lý Kính Hiền cố gắng kìm chế lửa giận, chất vấn.
Hàn Thu Nguyệt ủy khuất nói: "Lão gia, chuyện này... Chuyện này thiếp thân thật sự không biết."
"Bà không biết, Điền mama, ngươi có biết không? Chìa khóa khố phòng nằm trong tay ngươi phải không." Lý Kính Hiền trầm giọng nói.
"Rầm" một tiếng, Lý Kính Hiền tức giận vỗ bàn, mắng: "Bà cho rằng người ta ngu lắm sao? Dám đưa lễ vật giả tới phủ Thượng Thư à?"
Hàn Thu Nguyệt ngượng ngùng, không biết giải thích thế nào, chuyện này thật là quỷ dị. "Đem hết sổ sách khố phòng ra đây."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


