"Đi mau, đừng rớt lại ở sau!"
"Các tộc nhân ở tiền phương đang chiến đấu đẫm máu, đợi chúng ta chi viện!"
"Tất cả theo sát phía sau, tác chiến ban đêm rất dễ mất phương hướng, nhất là người mới cần phải đặc biệt lưu ý!"
...
Trên đường quay trở về sơn trại thỉnh thoảng lại có tiểu tổ năm người chạy lướt qua bên cạnh Phương Nguyên.
"Đã xảy ra chuyện gì sao?" Chỉ trong lộ trình ngắn ngủi chưa đến năm trăm thước mà Phương Nguyên đã gặp được mười ba nhóm người.
Hắn không khỏi phải suy nghĩ, nhưng mà ký ức suốt năm trăm năm thật là quá dài dòng, quá phức tạp. Lại nói, từ lúc Phương Nguyên sống lại đến nay, hắn chưa bao giờ ngừng cố gắng nhớ lại.
"Hay là kiếp trước hoàn toàn không hề xảy ra việc này, vì ta thay đổi nên mới sinh ra biến hoá, nói không chừng là vậy."
Cứ vừa đi vừa suy nghĩ như vậy, trong lúc không hay không biết, Phương Nguyên đã đi đến cổng phía bắc của sơn trại.
Vừa đúng lúc này, lại có một tiểu tổ đang sắp xuất phát.
"Hử?" Nhìn thấy Phương Nguyên đi một mình, một người trong tiểu tổ bỗng nhiên dừng lại, "Phương Nguyên, sao ngươi còn ở đây?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



