Bốn người trầm mặc một hồi.
"Sao lại như vậy, hắn ở đâu rồi?" Giác Tam rồi đột nhiên phá vỡ sự im lặng, vừa xấu hổ vừa tức tối.
Y biểu diễn ở trước cửa hơn nửa ngày, diễn một vở hài kịch một vai tình thương mến thương, Phương Nguyên lại không hề ở trong phòng.
Ba người còn lại đưa mắt nhìn nhau, cũng không ngờ đến kết quả lại như vậy.
"Chuyện này hơi quái lạ, nếu Phương Nguyên không ở đây vậy sao hắn lại phải dán tờ giấy kia ở trước cửa?" Không Tỉnh dè dặt nói một câu.
"Còn không mau kêu chủ nhà đến đây!" Giác Tam giơ chân đạp bay cửa phòng.
"Ngươi tìm ta sao, hừ, ta còn muốn tìm ngươi đây. Vừa lên tầng trên đã làm ầm làm ĩ, còn phá nát cửa phòng của ta. Người trẻ tuổi, ngươi đúng là có bản lĩnh." Chủ nhà là một lão già thế nhưng giọng điệu rất cường thế.
Người có thể có phòng dư để cho thuê ở Cổ Nguyệt sơn trại thì tất nhiên cũng là cổ sư.
Sức mạnh và địa vị của cổ sư hoàn toàn áp đảo phàm nhân. Phàm nhân tuyệt đối không dám kinh doanh loại buôn bán này. Trên thực tế, bọn họ cũng không có bất động sản.
Tất cả bất động sản ở sơn trại là của bộ tộc Cổ Nguyệt. Phàm nhân ở đây đều là người ở và nông nô được nuôi dưỡng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



