Thiếu niên Đạo Thiên dần dần tỉnh lại.
Thì ra tia sáng màu trắng đó chính là ánh nắng nóng rực.
Thiếu niên Đạo Thiên vội vàng xòe bàn tay ra, che đậy ánh mắt của mình.
“Tại sao ta lại ở đây?” Y rất nhanh phát hiện mình đang nằm trên sa mạc. Đêm đã qua, hiện tại là xế trưa ban ngày.
Nghi hoặc của Đạo Thiên cũng không kéo dài. Bởi vì ngay sau đó trong đầu y nhận được một tin tức.
“Lão tử chẳng qua chỉ mở miệng oán trách vài câu, các người lập tức trục xuất ta. Đây chính là ngược đãi trẻ em, xem mạng người như cỏ rác.”
“Đám chó chết các người. Lão tử nguyền rủa các ngươi...”
Đạo Thiên giơ ngón tay giữa lên, nhưng phát hiện không biết mình nên dựng thẳng hướng nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
