“Ta đường đường là Bản Kiệt Tôn, chẳng biết tại sao lại rơi vào thế giới này, một lần nữa trưởng thành, nhưng lại rơi trúng một đứa bé bị ức hiếp. Đúng là đủ khổ mà.”
“Ở thế giới này, mọi người khống chế cổ trùng thu hoạch được các loại sức mạnh quỷ dị, đơn giản giống như một cơn ác mộng.”
“Haiz, nếu chỉ là một giấc mộng, vì sao mấy chục năm qua ta lại không tỉnh lại?”
Phương Nguyên nghe cậu thiếu niên tự lẩm bẩm, lập tức chấn động trong lòng.
“Haiz, chỉ mong sức mạnh đó có thể giúp ta thoát khỏi chỗ này, một lần nữa trở về quê hương của ta.”
Thiếu niên Đạo Thiên nói đến đây liền nhịn đau, nhe răng trợn mắt đứng dậy, tập tễnh bước đến màn cửa lều vải bước ra ngoài.
Phương Nguyên giống như gửi một ý chí trên người thiếu niên Đạo Thiên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
