“Cũng đúng. Chúng ta đi thôi, rời khỏi nơi này trở lại núi Vũ Nghi.” Kiều Ti Liễu chấp nhận ứng đối của Phương Nguyên.
“Nếu kẻ đứng đằng sau này muốn đối phó Vũ gia, như vậy mục tiêu tiếp theo của bọn họ rất có thể sẽ là ta. Ta sao có thể tùy ý ra ngoài chứ? Con đường trở lại Vũ gia quá nguy hiểm.”
Phương Nguyên có đầy đủ lý do để thoái thác.
Ánh mắt Kiều Ti Liễu trầm ngưng, khẽ gật đầu: “Nói rất có lý, chúng ta phải cần cẩn thận. Nếu có tiên cổ phòng tiếp ứng thì mới ổn thỏa.”
Hao hết miệng lưỡi mới ổn định được Kiều Ti Liễu, Phương Nguyên thở phào trong lòng.
Nhưng lông mày của hắn vẫn cau chặt.
Vất vả lắm mới ở lại được cổ trận siêu cấp nhưng tình huống này còn tiếp tục đến khi nào?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


![[Xuyên Sách] Nữ Phụ Hào Môn Không Muốn Nổi Tiếng!](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fmedia.wewds.xyz%2Ftruyen%2FM%C3%A8o-125259.jpg&w=256&q=75)