“Nhưng nếu trực tiếp từ chối Kiều Ti Liễu. đó là hành động cực kỳ không khôn ngoan. Chọc giận Kiều gia, quan hệ vỡ tan, đối với ta không có bất kỳ chỗ tốt nào.”
“Quan trọng hơn chính là, trong mắt người thường, ta ở lại đây mà không đi tranh đoạt đại quyền gia tộc là một chuyện vô cùng kỳ quái, sẽ dẫn đến những ngờ vực vô căn cứ. Dù sao, biểu hiện trước đó của ta cũng đã có dã tâm chính trị.”
Phương Nguyên không ngừng suy nghĩ, không ngừng đi qua đi lại trong đại điện.
Kiều Ti Liễu gấp đến độ dậm chân: “Di Hải, ngươi còn do dự cái gì nữa vậy?”
Kiều Ti Liễu sững sờ: “Có ý gì?”
Phương Nguyên nói: “Chúng ta cứ như vậy mà nghênh ngang trở về, Thái thượng gia lão Vũ gia sẽ nghĩ như thế nào? Bọn họ không phải đồ ngốc. Vũ Di Hải ta cùng với Kiều gia chạy về tiếp nhận vị trí Thái thượng đại trưởng lão, không màng sinh tử của ca ca Vũ Dung, cứ thế mà dẫn người ngoài vào cướp đoạt lợi ích gia tộc. Như vậy, nội bộ càng thêm lục đục. Vũ lực ta không đủ, danh vọng ta không đủ, làm sao tiếp nhận vị trí Thái thượng đại trưởng lão?”
Kiều Ti Liễu liên tục chớp mắt, thầm nghĩ: “Lời này của Vũ Di Hải dường như rất có lý.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


![[Xuyên Sách] Nữ Phụ Hào Môn Không Muốn Nổi Tiếng!](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fmedia.wewds.xyz%2Ftruyen%2FM%C3%A8o-125259.jpg&w=256&q=75)