"Là ngươi ép ta!" Bạch Ngưng Băng hung ác nghiến răng, ngưng tụ ra một thanh băng nhận.
Đồng thời, y âm thầm phát động Toàn Chủng cổ, Cuồng Phong cổ.
Một cơn gió lốc băng nhận nổi lên!
Thoạt đầu chỉ là cụm nhỏ, nhưng không lâu sau, thể tích của nó đã bắt đầu lan rộng ra, gió rét rít gào, sương tuyết cuộn trào. Băng tuyết lan tràn bao trùm mặt đất, cuối cùng cũng khắc chế được đòn đánh bất ngờ của Cự Xỉ Kim Ngô.
Cơn lốc băng nhận này chính là chiêu số sáng tạo độc đáo của Bạch Ngưng Băng, cũng phô bày ra tài nghệ chiến đấu của Bắc Minh Băng Phách thể.
Đây là chiêu số do đồng thời sử dụng Băng Nhận cổ, Toàn Chủng cổ và Cuồng Phong cổ, tạo thành áo nghĩa* của công phòng nhất thể, không có hai cổ trùng phòng ngự trở lên thì không cách nào chống lại được.
Gió lốc cuốn xoáy đến, Phương Nguyên lại tỏ vẻ khinh thường.
Cánh lôi điện phía sau mở ra, hắn lập tức lộn ngược lại nhanh như chớp, kéo ra một khoảng cách lớn với lốc băng nhận.
Hiện tại đã không như ngày trước, nếu là trước kia, tốc độ di động của hắn căn bản thua xa cơn gió này, nhưng bây giờ gió lốc này đã không thể đuổi kịp hắn.
Ánh mắt Phương Nguyên loé sáng, thân người nhẹ nhàng linh hoạt chuyển hướng giữa không trung, bay ngay về trong sơn cốc.
Cơn lốc băng nhận đuổi sát theo sau.
"Đừng đến đây!"
"Mau cút đi!!!"
Bất kể là cổ sư Bạch gia hay là tộc Cổ Nguyệt thì đều tức giận mắng chửi, la hét.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


