Bạch y cụt tay, tóc trắng mắt lam.
Không phải là Bạch Ngưng Băng thì còn là ai?
Băng nhận còn chưa chạm đến, Phương Nguyên đã cảm thấy một luồng khí lạnh ập vào mặt, tựa như sao băng rơi xuống, sát khí giá lạnh.
Đôi mắt Phương Nguyên tối đen, lâm nguy không sờn. Hắn nhún chân nhảy lùi về phía sau, đồng thời chân nguyên rót vào Thiên Bồng cổ, khởi động ra hộ giáp ánh sáng trắng.
Ầm vang một tiếng, băng nhận trùng trùng bổ xuống mặt đất rồi nổ mạnh, bỗng chốc tạo thành một đám nhũ băng đâm ra khỏi mặt đất.
Rạt rạt rạt!
Gai băng sắc bén nhô lên liên tiếp, trực chỉ hướng Phương Nguyên đang lùi lại mà lan theo, tạo thành vệt băng dài.
Phương Nguyên nhẹ nhàng nghiêng người né tránh.
Đường núi chật hẹp, hắn thuận thế lướt vào trong lòng sơn cốc.
"Ha ha ha... Phương Nguyên à Phương Nguyên, sao ta vừa nhìn thấy người là luôn luôn không tự chủ được muốn giết ngươi đây? Sao, ngươi nói cho ta nghe xem!" Bạch Ngưng Băng hưng phấn đến run rẩy cả người, điên cuồng cười to.
Tiếng cười hấp dẫn ánh mắt của các cổ sư khác trong sơn cốc.
Sau khi nhìn thấy bóng dáng của Bạch Ngưng Băng và Phương Nguyên, thần sắc bọn họ lại mỗi vẻ khác nhau.
"Bạch Ngưng Băng đại nhân, ta đến trợ giúp ngài!" Một vị cổ sư Bạch gia vốn đứng lược trận ở một bên thét to, xông về phía Phương Nguyên.
Bạch Ngưng Băng nhìn cái tên đòi giúp đỡ chạy đến cũng giận dữ, quát lớn: "Ngươi đi ra chỗ khác, đây là cuộc chiến của ta, đừng nhúng tay vào!"
"Bạch Ngưng Băng đại nhân, ngài đã mất một tay, sẽ giảm sức chiến đấu. Ngài là hi vọng của Bạch gia chúng ta, không thể tuỳ tiện, xin hãy để cho tôi dọn sạch chướng ngại cho ngài!!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.