“Thì ra trong tay Hắc Phàm nắm giữ tiên cổ Niên. Niên cổ có một chỗ tốt, chính là không cần nuôi nấng. Bởi vì thức ăn của nó cũng giống như Xuân Thu Thiền, là nước của dòng sông thời gian. Nhưng ta nên luyện hóa nó như thế nào?” Phương Nguyên hơi lúng túng một chút.
Niên cổ trước mắt đang bị một khối hàn băng trong suốt phong bế.
Phương Nguyên dò xét khối hàn băng, phát hiện khối băng này cũng rất kỳ lạ.
Tác dụng của nó cùng loại với hóa thạch hoặc hổ phách, đóng băng Niên cổ, khiến cho cổ trùng lâm vào ngủ say để đảm bảo.
“Vì sao Hắc Phàm lại phong ấn Niên cổ? Đây là…” Bên trong quá trình quan sát, Phương Nguyên lại có phát hiện mới.
Nước trong băng phong đúng là lạ.
Trước đó, lực chú ý của Phương Nguyên đều bị con Niên cổ bên trên thu hút. So sánh mà nói, dòng nước này không quá thu hút.
Nhưng lúc này, khi Phương Nguyên quan sát lại, hắn phát hiện, khối băng này rất lớn. Niên cổ chỉ chiếm giữ một điểm bên trên, còn dòng nước lại chiếm hơn phân nửa bên dưới, cho người ta một loại cảm giác giống như khối băng phong ấn không phải Niên cổ mà là dòng nước này.
“Trịnh trọng như vậy, chẳng lẽ dòng nước này là tiên tài bát chuyển, cửu chuyển hay sao?” Phương Nguyên có một suy đoán trong lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.