“Thọ cổ bên trong động thiên Hắc Phàm có hơn bảy trăm năm. Như vậy tích lũy Thọ cổ bên trong phúc địa Lang Gia là bao nhiêu?”
Nghĩ như vậy, tinh mang trong mắt Phương Nguyên sáng lên.
“Thọ cổ bên trong phúc địa Lang Gia nhất định rất nhiều. Khó trách địa linh Lang Gia có thể lấy ra để nuôi cổ Trí Tuệ.”
Phương Nguyên đột nhiên nghĩ đến Thiên Đình.
Năm trăm năm kiếp trước của hắn, Thiên Đình tấn công phúc địa Lang Gia, cho dù hy sinh Phượng Cửu Ca cũng không tiếc.
Bóng mờ ở đây có hình thể lớn nhất.
“Cái chính giữa này có phải là cái quý giá nhất trong chân truyền Hắc Phàm hay không?” Tim Phương Nguyên đập thình thịch.
Hắn thò tay trái vào trong bức tường ánh sáng, rất nhanh chạm đến bóng mờ kia.
Cảm giác lạnh buốt, nhưng mặt ngoài bóng mờ lại không bóng loáng, có lồi có lõm, chẳng khác nào hạt vừng.
Phương Nguyên thử cầm lấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.