“Sát chiêu này có tên là Tự Thể Nghiệm, do ta cẩn thận mô phỏng ra, dựa vào đạo ngân Lực đạo trên cơ thể nhiều ít bao nhiêu mà gia tăng tốc độ. Nó chỉ có một khuyết điểm duy nhất là phi hành một đường thẳng, tuyệt không thể đổi hướng, ngay cả lui về sau cũng không được. Ngày thường diễn luyện không đủ. Hôm nay dưới tình thế cấp bách nên đành phải bị bêu xấu.” Sở Độ nói thẳng, thừa nhận không giỏi, thái độ vô cùng ôn hòa.
Phương Nguyên gật đầu, ra vẻ chăm chú: “Sở huynh thần uy hiển hách. Bắc Nguyên lớn như vậy, ai có thể khiến cho ngươi sử dụng chiêu này để rút lui chứ?”
“Các hạ quá khen rồi. Giới cổ tiên Bắc Nguyên thâm bất khả trắc, Sở Độ ta chỉ là có chút thanh danh mà thôi. Càng tu hành, ta lại càng cảm thấy bản thân quá bé nhỏ. Cổ tiên bát chuyển ở Bắc Nguyên tuyệt không chỉ có năm người kia. Trong thất chuyển cũng có cường giả khiến ta phải kiêng kỵ. Các hạ chính là một trong số đó. Nói ra thật xấu hổ, các hạ họ tên là gì, thế lực nào, ta thật sự không biết.” Nụ cười của Sở Độ mang theo sự khổ sở.
Lời này của y cũng không phải là khách sáo mà là thật tâm thật ý.
Phương Nguyên đoán không sai. Sát chiêu tiên đạo Tự Thể Nghiệm này chính là Sở Độ tưởng tượng ra, chuyên dùng để rút lui.
Nhưng ở Bắc Nguyên, rất ít người có thể khiến cho Sở Độ không địch mà lui.
Cộng thêm mấy năm qua Sở Độ mai danh ẩn tích, lén lút bồi dưỡng cổ sư thăng tiên, nên lại càng ít ra tay hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
