Không gió không tuyết.
Ánh sáng dịu nhẹ trải rộng toàn bộ đại lục băng nguyên rộng lớn.
Nhưng vẫn rét lạnh như cũ.
Phương Nguyên nhấc lên mười phần cảnh giác, ánh mắt sáng lên nhẹ nhàng quét qua, lập tức nhìn thấy Sở Độ.
Bá Tiên Sở Độ.
Giống như Phương Nguyên đã đoán, y vẫn luôn ở lại nơi này không rời đi.
Nhưng có chút vượt quá dự kiến của Phương Nguyên là thái độ của Sở Độ.
“Vị tiên hữu này, xin dừng bước.” Sở Độ không ra tay, mỉm cười nhìn Phương Nguyên, giọng nói cũng rất nhu hòa, một chút chủ ý chém giết cũng không có.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.