Một rồi hai, hai rồi ba, ba đến vô cùng.
Sáng sớm hôm “phục công”, Đỗ Lôi Ty không ngừng lẩm bẩm câu ấy, đồng thời lấy móng vuốt của mình gõ gõ vào phần eo.
“Tiểu Đỗ, em bệnh lâu như thế, đã khỏe hơn chưa?” Giai Vô Song đứng cạnh nhìn đồng nghiệp mới với vẻ vô cùng lo lắng, trong lòng không ngừng cảm thán, quả nhiên là bệnh nặng!
Bị hỏi thế, Đỗ Lôi Ty càng có cảm giác không lời nào hỏi được trời xanh.
Trong lòng cô cực kỳ hối hận, biết sớm thế thì đã không ăn trộm đậu hủ của sếp tổng, chỉ một niềm vui nhất thời mà hại cô mấy ngày sau đó gần như ngày nào cũng eo nhức lưng đau chân chuột rút, hệt như bà bác thiếu canxi quảng cáo trên ti vi.
Thế mới nói “cái kia” đầy đủ quá cũng không phải chuyện tốt lành gì.
Đỗ Lôi Ty đang mặt mày ủ dột thì mấy đồng nghiệp ở các quầy khác cũng lần lượt vây quanh: “Tiểu Đỗ, nghe nói cậu bệnh nặng, bây giờ sao rồi?”
Đỗ Lôi Ty ngượng ngùng trả lời: “Cũng ổn, cũng ổn.” Nhưng mà eo rất nhức.
“Nói ra cũng lạ, hơn tháng nay cậu không đi làm, giám đốc Chu lại không nói gì...” Tiểu Châu quầy vàng bạc lẩm b
Đột nhiên Đỗ Lôi Ty có phần không biết phải nói thế nào: “Là vì... vì giám đốc Chu khá là chu đáo với nhân viên...” Sau khi tìm một lý do mà ngay chính cô cũng không tin được, Đỗ Lôi Ty thực sự thấy lúng túng.
Tại sao cô có thể nghỉ phép cả tháng mà không bị đuổi việc? Vì rất đơn giản, sau một lần vận động kịch liệt nào đó, ai đó mượn cớ làm nũng trong lòng chồng mình: “Ngày mai em chuẩn bị đi làm lại...”
Liêm Tuấn không nghĩ gì, từ chối ngay: “Không được.” Buồn cười, người phụ nữ của anh làm sao có thể bán bao cao su chứ? Rồi nhướn mày: “Chẳng lẽ anh không nuôi nổi em?”
Đỗ Lôi Ty ngốc thì có ngốc, nhưng cũng không đến nỗi mù tịt tâm ý của sếp tổng, thế là cô khe khẽ nịnh nọt: “Đương nhiên là anh nuôi được em, cho dù có một xe container em thì anh cũng nuôi được!” Nói xong, quan sát phản ứng của sếp tổng, thấy hàng lông mày đang chau của anh giãn ra thì lại bạo gan nói tiếp: “Bây giờ em suốt ngày cứ ở trong nhà ăn uống thế này sắp biến thành heo mất rồi, chắc anh không muốn nuôi heo chứ?” Nói xong còn dùng ngón tay vẽ vẽ hai vòng lên ngực sếp tổng như đang nịnh nọt.
Phút sau, bàn tay bé nhỏ không an phận đã bị nắm chặt.
Anh trở người đè cô xuống, ánh mắt nóng bỏng nhìn cô khiến người ta không cách nào che giấu được: “Em ngốc như thế, anh chỉ cần một người là đủ. Còn nữa, anh không ngại phải nuôi heo.” Anh vừa nói vừa thè lưới liếm đôi mắt lấp lánh vì xấu hổ của cô, nhìn đôi đồng tử ướt như mắt tuần lộc, nhếch môi cười gian xảo.
Rõ ràng là phản bác lời cô, nhưng nghe như là lời tình tứ mờ ám vậy, khiến người ta khó mà không thấy ấm áp.
Sau đó, đương nhiên là Đỗ Lôi Ty “bán thân mua công việc”, mạo hiểm nguy cơ bị mắc chứng thoái vị đĩa đệm sống lưng, bắt sếp tổng gọi điện cho Chu Đại Phú.
Chu Đại Phú nhận điện thoại do đích thân sếp tổng gọi, không hỏi câu nào mà nhận lời ngay, đồng thời ông ta hạ kết luận rằng, Đỗ Lôi Ty này chắc chắn là “người có quan hệ” trong truyền thuyết, không thể chậm trễ!
Cuối cùng, Đỗ Lôi Ty lại có thể an tâm đi làm.
Đỗ Lôi Ty đi làm trở lại, Chu Đại Phú tỏ ra vô cùng nhiệt tình, cố ý gọi cô đến văn phòng, thăm dò tình hình.
“Tiểu Đỗ à, cháu và Tổng giám đốc Liêm... hình như rất quen thân?”
“Cũng không quen thân lắm...” Đỗ Lôi Ty toát mồ hôi lạnh, chỉ sợ bị Chu Đại Phú nhìn ra quan hệ của họ, đành đáp bừa, “Chính là bài báo cáo lần trước, Tổng giám đốc rất hài lòng cháu, nên quen thôi... Không thân lắm, không thân lắm.”
Sau khi ở cạnh sếp tổng, cô nhận ra mình nói dối càng lúc càng khó tin, mà những lời khó tin đó lại có những kẻ khờ khạo chịu tin! Chu Đại Phú đã tin.
“Tiểu Đỗ, cháu được Tổng giám đốc thích như vậy, không hổ là nhân tài! Chú rất vui, cửa hàng chúng ta có một nhân viên kinh doanh xuất sắc như thê, để thưởng cho cháu, chú quyết định phát tiền thưởng!”
“... Giám đốc Chu, bên cháu có rất nhiều cou rồi, dùng không hết nữa.”
“Thế hả?” Chu Đại Phú hơi khó xử, “Hay là cháu lại cầm ít sản phẩm về nhà dùng thử?”
Đỗ Lôi Ty khóc ròng: Giám đốc Chu, túi lần trước còn chưa đụng đến nữa!
Khi lại xách một túi đầy bao cao su bước ra khỏi văn phòng, Đỗ Lôi Ty bỗng có cảm giác khóc không ra nước mắt.
Giám đốc Chu này cũng thoáng quá chứ? Làm gì có sếp nào phát bao cao su cho nhân viên làm quà thưởng đâu? Hơn nữa mỗi lần phát là một túi to, có phải là để Noel lấy để thổi bong bóng đâu mà phát nhiều thế?”
Gục đầu về lại quầy, vừa hay gặp lại Giai Vô Song.
“Tiểu Đỗ, túi này là gì thế?” Giai Vô Song thò đầu ra nhìn, lập tức hiểu ý, tỏ một vẻ mặt vô cùng mờ ám, “Mới bệnh xong lại về nhà dùng thử à?”
Phụt!
Đỗ Lôi Ty suýt nữa thì phun ra máu, nhìn cô nàng bằng ánh mắt vô cùng sầu thảm: “Chị Vô Song, chị đừng hù dọa người thế chứ? Túi lần trước còn để ở nhà kia kìa!”
“Cái gì?” Giai Vô Song bỗng kêu lên: “Em chưa dùng!”
Đỗ Lôi Ty hoang mang: “Chưa ạ...”
“Tiểu Đỗ, chắc em không muốn làm bà mẹ đơn thân đấy chứ?” Trong tư duy của Giai Vô Song, người mà Đỗ Lôi Ty “dùng thử” kia chỉ ở mức bạn trai.
Giai Vô Song hỏi vậy khiến Đỗ Lôi Ty tỉnh ra.
Đúng rồi! Cô và sếp tổng làm chuyện đó... hình như đều không dùng biện pháp phòng tránh gì... Lỡ bất cần, thế cô chẳng phải...
Nghĩ thế, mặt muôn sắc màu.
Giai Vô Song không để ý đến vẻ thay đổi trên gương mặt cô, tiếp tục than thở: “Tiểu Đỗ, tuy bây giờ có thai trước khi cưới là chuyện bình thường, nhưng chúng ta là phụ nữ, cũng phải nhìn xa một tí, em có chắc bạn trai em thật lòng yêu em không?”
Yêu?
Từ ấy khiến Đỗ Lôi Ty lại thất thần.
Phải, sếp tổng hình như chưa bao giờ nói từ ấy với cô. Các bước yêu nhau luôn là tỏ tình trước, rồi XXOO, cuối cùng mới là kết hôn. Nhưng cô và sếp tổng hình như lại đi ngược. Quen biết không đầy một ngày đã cưới, mấy tháng sau mới XXOO, còn tỏ tình... >_
Tuy “Anh yêu em” chỉ là một câu nói, không có ý nghĩa thực chất, nhưng chưa nghe thì cứ cảm thấy thiếu gì đó. Vì vậy, Đỗ Lôi Ty rất là phiền muộn.
Đúng lúc ấy, di động bỗng đổ chuông.
Trong tiếng loa quảng cáo vang vang, Đỗ Lôi Ty nghe máy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
