Sau khi chắc chắn mình không phải đang thấy xuân mộng. Đỗ Lôi Ty định thần lại, cố gắng nhớ lại mọi việc. Nghĩ và nghĩ, nghĩ và nghĩ...
Ưm! Nghĩ không ra >___
Sếp tổng nằm trên giường bỗng trở mình khiến tấm thảm len đắp hờ hững trên người trượt xuống, lộ ra cả phần bụng dưới săn chắc.
Đùng...
Đầu Đỗ Lôi Ty nổ bùng, dịch thể nóng ấm tập trung trong mũi, lúc nào cũng có thể phun ra.
Trong tình huống đó, đừng nói là chuyện hôm qua, mà ngay cả bản thân họ, mẹ tên gì, bố là nam hay nữ... Đỗ Lôi Ty đều quên hết. Chỉ đờ đẫn nhìn chăm chú sắc xuân lồ lộ trước mắt, trái tim như có một bộ móng vuốt đang cào cào ngứa đến khó chịu.
Đỗ Lôi Ty không kìm được nữa đánh mất tâm trí, giơ móng vuốt tội lỗi ra, sờ một cái trên vòm ngực rắn chắc của sếp tổng.
Sau mấy giây sờ xong, cô bỗng có cảm giác bay bổng muốn lên t
Trời xanh ơi, đất dày ơi, đậu hủ của sếp tổng quả nhiên rất thơm! Rất mềm! Rất ngon!
Lần đầu tiên ăn đậu hủ của sếp tổng, Đỗ Lôi Ty cực kỳ hứng chí, tà ác không ngừng lại.
Lúc trước khi Liêm Tuấn tỉnh thì chỉ có bị cô bị anh ăn, khó khăn lắm mới có lúc sếp tổng ngủ say như thế, tại sao cô không ăn nhiều vào, bù đắp cho phần quá khứ bị anh ăn chứ?
Nghĩ thế nên Đỗ Lôi Ty càng to gan, giơ móng vuốt ra sờ lên bụng anh một cái nữa.
Ôi trời ạ, cảm giác tiếp xúc thật tuyệt!
Sau khi sờ xong lần thứ hai, cô lại vươn đến cánh tay khỏe mạnh của anh, sờ lần thứ ba.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
