Trước mọi chuyện ngốc nghếch này, giày cao gót luôn luôn là đạo cụ tuyệt nhất để trẹo chân, Đỗ Lôi Ty đã làm được một cách quang vinh!
Liêm Tuấn nhướn mày: “Sao? Muốn anh bế em?”
“….Thôi anh cứ cõng em vậy…” -_-| | |
Cứ ngỡ cõng thì sẽ khó mà nảy sinh gian tình hơn là bế, ngờ đâu cô lại lầm to!
Sếp tổng đại nhân lại thừa cơ hội sờ mông cô!
Đỗ Lôi Ty đỏ mặt: “Anh anh anh, tay dịch xuống tí nữa… Không phải! Đặt bên cạnh ấy… Á! Em sắp rơi xuống rồi…”
Cuối cùng Liêm Tuấn nổi cáu: “Em có thôi ngay không!”
Tiếng gầm ấy khiến Đỗ Lôi Ty sợ hãi im bặt, hai mắt nhìn anh vẻ ấm ức, ánh mắt ấy đang nói: Hu huh u, người ta là thương binh liệt sĩ mà anh cũng không dịu dàng tí…
Liêm Tuấn hoàn toàn bó tay.
“Xuống đi, lão Phương đến ngay thôi.” Anh đặt cô xuống.
Đỗ Lôi Ty “dạ” một tiếng, trèo xuống khỏi lưng sếp tổng, chân vừa chạm đất đã “úi da” một tiếng.
Tiếng kêu ấu khiến cơn giận của Liêm Tuấn tiêu tan sạch, anh vội đỡ lấy cô, có vẻ bất nhẫn: “Em ngồi đi đã, cởi giày ra.” Anh vừa nói, vừa đỡ cô ngồi xuống, đưa tay cởi giày cô.
Động tác bất ngờ ấy khiến Đỗ Lôi Ty được giải thoát khỏi tình trạng đầu óc “đứng máy”, mặt thoáng đỏ bừng.
Cô cô… chân cô lại đang ở trong tay sếp tổng, cũng giống như trên chiếc nhẫn bạch kim lại được nam một viên đá trứng chim câu, khiến trái trứng chim câu bé xíu của cô làm sao chịu đựng nổi?
Đỗ Lôi Ty vội vàng rụt chân lại, nhưng lập tức bị túm chặt ngay.
“Đừng động đậy!” Liêm Tuấn nhìn cô vẻ không vui, sau đó lại cúi đầu nhìn kỹ vết thương của cô.
Sếp tổng đại nhân đã nói thế rồi, Đỗ Lôi Ty chỉ còn nước cắt đứt ý nghĩ rụt chân về, ngơ ngẩn nhìn Liêm Tuấn nắm chặt chân trong tay, những ngón chân đỏ hồng hơi run run, lộ rõ vẻ nhấp nhổm bất an của chủ nhân chúng.
Chân cô bị nhốt trong đôi giày cao gót chật chội cả buổi tối, nên những ngón chân đã nổi những vết phồng rộp, chắc là bốc mùi lắm… Mất mặt quá! Nghĩ thế, Đỗ Lôi Ty chỉ thấy hơi nóng rát bỏng lan thẳng từ ngón chân lên tận đỉnh đầu, cả người như đang bốc lửa
Bỗng nhiên, Liêm Tuấn ngẩng lên, có vẻ không vui: “Sau này không được mang giày cao gót.”
Đại não của Đỗ Lôi Ty vẫn đang trong trạng thái đứng máy, cô “dạ” bừa một tiếng.
Thấy dáng vẻ cô thất thần như thế, Liêm Tuấn có vẻ bất lực. Cô bé này làm việc gì cũng thiếu suy nghĩ ấy, tự dưng lại bị trẹo chân, cũng chẳng hiểu hai mươi mấy năm nay sống sót kiểu gì nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
