Đỗ Lôi Ty còn trẻ, có lương, có thẻ tín dụng, đi đâu cũng có thể gọi taxi nên việc ra ngoài ăn như thế này cũng chẳng có gì ghê gớm. Nhưng đối tượng mời cô ăn cơm lần này lại là sếp tổng đại nhân - người mà hai mươi mấy năm cô cũng chưa gặp bao giờ…
Đặc biệt là khi thím Ngô còn thêm mắm dặm muốn nói tốt bao nhiêu cho Liêm Tuấn, làm Đỗ Lôi Ty ngoài căng thẳng ra còn có phần ngượng ngùng.
Để trang trọng hơn, cô cố ý thay một chiếc váy, còn hạ quyết tâm lục tìm đôi giày cao gót, mang vào chân và đi xuống lầu.
Lúc ấy Liêm Tuấn đã thay bộ âu phục thành áo thể thao màu xanh, đứng đợi trước cửa.
Lần đầu thấy sếp tổng ăn vận như thế, Đỗ Lôi Ty hơi ngẩn ngơ.
Trong tivi chẳng phải đều chiếu thế sao? Nam chính mặc âu phục, đưa nữ chính đến nhà hàng Pháp XX, sau đó phục vụ mang thực đơn toàn tiếng Tây ù ù cạc cạc ra, phía sau nó là một dãy những con số 0…
Sai rồi! Sai rồi! Sai lầm cực kỳ!
Cuộc sống không phải phim, nhưng có lúc còn chấn động hơn cả phim.
Ví dụ Đỗ Lôi Ty nhé, lúc này cô đang mở to mắt, kinh ngạc nhìn cái thứ có hai bánh kia, hình như gọi là xe đạp.
Từ sau khi gả cho sếp tổng, cô đã lâu lắm rồi không nhìn thấy thứ này!
Đỗ Lôi Ty dụi dụi mắt, cuối cùng không kìm được hỏi: “Anh… xe đâu?”
Liêm Tuấn chỉ xe đạp bên cạnh: “Không phải ở đây à?”
“...”Đỗ Lôi Ty ú ớ, không ngờ sếp tổng mời đi ăn mà lại lãng mạn thế, cứ bắt phải lôi xe đạp đến để trải nghiệm cuộc sống. Người có tiền đúng là thích hành hạ bản thân!
Ngó nghiêng xung quanh, Đỗ Lôi Ty hỏi: “Sao chỉ có một chiếc?”
Không ngờ sếp tổng vặn lại: “Một chiếc còn không đủ à?” Rõ ràng là, anh muốn chở cô.
“Sao? Em không tin kỹ thuật của anh?” Liêm Tuấn nhìn ra ngay tâm sự của cô.
“Sao không tin chứ? He he... he he he...” Tin anh mới là ngốc!
Cuối cùng cô vẫn ngoan ngoãn lên xe... sai! Là xe đạp của sếp tổng!
Ngồi phía sau xe đạp, Đỗ Lôi Ty cứ thấy thấp thỏm bất an, sợ bất cẩn sẽ ngã nhào xuống, nhưng lại không dám ôm eo Liêm Tuấn, đành giơ hai móng vuốt ra, e dè đặt lên phần eo quần jeans của anh.
Đi được một đoạn đường, cô cảm thấy mình còn mệt hơn cả sếp tổng đang đạp xe nữa.
Bỗng nhiên, Liêm Tuấn lên tiếng: “Bám chắc, sắp đến đoạn đổ dốc.”
Không đợi Đỗ Lôi Ty phản ứng, chiếc xe đã nảy lên, xuống dốc.
“Á!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
