Edit+Beta: Thi Wattpad: NhaThi1789
Để chăm vợ sinh con, từ sau Tết Âm lịch Phó Thời Lễ đã đẩy nhanh tốc độ công việc.
Anh đi công tác khắp nơi, dường như là muốn an bài tất cả những hạng mục đầu tư nửa đầu năm nay thật tốt.
Trong khoảng thời gian này, bay tới bay lui ba nước, cũng không điều chỉnh nghỉ ngơi, xuống máy bay trực tiếp phân phó tài xế lái xe trở về biệt thự.
Trong đêm, anh mệt mỏi trở về nhà, một tay kéo vali, trên khuỷu tay còn lại mắc một chiếc áo khoác tây trang màu xám tro.
Đèn trong phòng khách sáng rực, sự mệt mỏi bao trùm giữa đôi lông mày đặc biệt dễ nhận thấy.
Đường Yến Lan nghe thấy con trai trở về sau chuyến công tác dài liền mặc quần áo đi xuống nhà.
“Không cần.” Phó Thời Lễ ngăn mẹ mình lại, nói: “Con đi tắm trước, thay quần áo đến bệnh viện xem cô ấy.”
Nhắc tới Khương Từ, biểu tình vi diệu trên gương mặt Đường Yến Lan dừng lại.
Ngón tay Phó Thời Lễ kéo chiếc cà vạt chỉnh tề, tựa hồ làm như vậy có thể khiến anh giảm bớt mệt mỏi, giọng nói trầm thấp như cũ, lại không khó có thể nghe ra tâm trạng không vui của anh: “Mẹ, con đi công tác nên đưa vợ về nhà, người và dì hai rốt cuộc làm gì khiến cô ấy giờ tình nguyện ở trong bệnh viện chứ không muốn về nhà?”
Đường Yến Lan xấu hổ giải thích: “Việc này là mẹ không suy xét chu đáo, dì hai con……”
Phó Thời Lễ không có hứng thú nghe mẹ giải thích hành vi của dì hai, anh cau mày nói: “Những món đồ cho trẻ con được đưa đến tận nhà đó, mẹ, ngày mai phiền mẹ mang giả cho dì hai, cũng thay con nói một tiếng đứa trẻ trong bụng vợ con là con của con, không cần bà ấy nhọc lòng.”
“Tính tình dì hai con thẳng thắn, cũng không ngờ lại làm Khương Từ sợ hãi.” Đường Yến Lan thấy con trai rõ ràng đã bị chọc giận, nhưng vì giáo
dục từ nhỏ nên không nói lời gì quá khó nghe.
Thái độ Phó Thời Lễ tại đâu, khuôn mặt tuấn mỹ không lạnh không nhạt: “Mẹ, cô ấy đã bị dọa sợ rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


