Edit+Beta: Thi Wattpad: NhaThi1789
Ba phút sau, rốt cuộc cũng nhìn thấy Tiêu Họa từ hành lang chạy ra.
Tiêu Họa đi đến, mất tự nhiên kéo chiếc váy trễ vai của mình, gương mặt hơi nóng nhưng còn cố tình bình tĩnh nói chuyện: “Khụ, chúng ta lên lầu đi.”
Khéo mắt Khương Từ cong, cười nhìn cô.
“Cậu nhìn mình chằm chằm làm gì?”
“Son môi của cậu mất rồi.” Cô chỉ vào miệng Tiêu Họa, ám chỉ chuyện cô làm đã bại lộ.
Tiêu Họa cảm thấy gương mặt bản thân dưới ánh mặt trời làn da nhanh chóng bị bỏng rát, vội vàng đưa Khương Từ trở về căn hộ bằng không nếu tí nữa đi vào gặp người đàn ông đang xuống lầu thì sẽ rất xấu hổ.
Căn hộ vẫn giống trước đây, tràn ngập hơi thở sinh hoạt.
Khương Từ đi vào ngồi lên chiếc sofa đơn, cả người đều được thả lỏng.
Tiêu Họa rót hai ly nước đặt lên bàn trà, chọc vào cái bụng tròn của cô: “Cậu lên núi ba tháng cũng không bị rám nắng sao.”
Khương Từ sờ mặt mình, rất nghiêm túc nói: “Có thể đó là vẻ đẹp tự nhiên.”
Tiêu Họa cười nhạo, duỗi tay cầm cốc nước.
“Cậu với Chu Thâm Hành cách vách, tình hình như thế nào?” Tiêu Họa vừa uống nước xong, bỗng bị sặc.
Rốt cuộc trước kia ở trước mặt Khương Từ suýt chút nữa nói Chu Thâm Hành thành chó bây giờ lại hôn nhau nồng nhiệt, có chút ngượng ngùng.
Cô uống mấy ngụm đã uống hết cốc nước, mới mở miệng nói: “Mình còn chưa nói gì, cậu đừng suy nghĩ vớ vẩn.”
Khương Từ cũng không suy nghĩ vớ vẩn, là vừa nhìn đã thấy.
Tiêu Họa quay đầu, rất nghiêm túc chỉ vào mặt mình, hỏi: “Cậu cho rằng mình lớn lên giống phụ nữ sao?”
Ánh mắt Khương Từ lướt qua khuôn mặt xinh đẹp của Tiêu Họa, sau đó lắc đầu.
Nét mặt của cô tuy không tinh xảo nhưng kết hợp lại rất thanh tú, sáng sủa, đặc biệt trên đôi lông mày có nét quyến rũ, nếu mặc trang phục công sở chuyên nghiệp và trang điểm đậm thì khí chất của cô trông sẽ rất chững chạc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


