Chiến loạn năm đóthậtsựliên lụy quá lớn, Bệ hạ yếu thế, rất nhiều người trong hoàng thất đều về phe phản quân. Sau khi trarõmộtphenthậtsựlôi ra được cảmộtnửa hoàng thất. Mặc dù Lý Miểu cũng có ý ân xá, nhưng tội danh mưu phản sao có thể ân xá được chứ. Cuối cùng, xét nhà giáng tước, đường đường cảmộtHoàng tộc to lớn cũng chỉ còn lạimộtAn vương và Đại Trưởng Công Chúa. Lý Miểu quỳ ở tông miếu cầu tổ tiên tha thứ,thậtsựkhôngănkhônguống ba ngày ba đêm, tới ngày thứ tư nếukhôngphải Đại Trưởng Công Chúa cho người mạnh mẽ tới manghắnđi, chỉ sợ vị Hoàng đế vừa mới thoát ly hiểm cảnh nàysẽtự khiến mình đói chết.
Đại Trưởng Công Chúa nhận châm tuyến, bà cầm lấy đuôi sợi chỉ quấnmộtvòng, ngón tay buộc lại thành cái nút kết. “Trình nhi là Đích trưởng tử, tính tình nhân hậu, làm việc quyết đoán, mười mấy năm qua đức hạnh cũngkhôngcó thiếu sót gì, trừhắnra còn ai có tư cách đó nữa. Bệ hạkhônghỏithìthôi, nếu hỏi, ta còn phải kiêng kị Hoàng quý phi kia sao? Liễu Diệp, lại giúp tamộtchút”.
Liễu Diệpđilên, cầm vảiđãđược cắt, đem góc của ống tay áo chỉnh lại cho đúng, Đại Trưởng Công Chúa đứng lên cầm chỉ thêu liền bắt đầu may ống tay áođãđược chỉnh đúng trong tay Liễu Diệp. Liễu Diệp nhìn đường may chỉnh tề của Đại Trưởng Công Chúa, thầm nghĩ vẫn là Lâm ma ma có cách,đãdùng phấn vạch sẵn đường để may lên, nếukhôngĐiện hạsẽlại may lệch đường, Quốc Công Gia khả năngkhôngmặc được, vậykhôngphải uổng công sao.
Khương Văn Chính nhìn bộ dáng nghiêm túc của Đại Trưởng Công Chúa, vẻ mặt mang theo nét cưng chiều. Trong lòng ông cảm khái, bản thânkhôngbiết có tài đức gì, lại có thể để công chúa tự tay may xiêm y cho ông? Nhìn xem này, đường maythậttốt bao nhiêu! So với năm đó ông chỗ vá chỗ đắpkhôngbiết tốt hơn gấp bao nhiêu lần.
Đại Trưởng Công Chúa vừa may vừanói: “Thân thể hoàng hậu yếu đuối, Lư Thị mang thân phận Hoàng Quý phi chưởng quản hậu cung, lại thêm có Lư Gia tác động phía sau, nàng ta sợ sớmđãkhôngcòn làcônương thanh cao kiên định năm đó rồi”.
“Bệ hạ tuy rằng nhân hậu nhưngkhôngphải người hay do dự. Lư Gia xúi giục sau lưng như vậy, nếu Bệ hạkhôngđồng ý, bọn họ có năng lực làm được gì chứ?” Khương Văn Chínhnói: “trêntay cònđanglàm việc (may vá), đừngnóinhiều phân tâm, tránh bị kim đâm vào tay"
Đại Trưởng Công Chúakhôngvui trừng mắtnói: “Ta ngốc như vậy sao?”
“Điện hạ thông minh nhanh nhẹn, tất nhiênsẽkhông, là hạ quan nhiều lời”. Khương Văn Chính giả vờ ra vẻ kinh sợ, dỗ Đại Trưởng Công Chúa cười.
Đại Trưởng Công Chúa cười, oán trách: “Đường đường là Ninh Quốc Công mà lại ba hoa như vậy”.
“Điện hạ thíchkhông?” Khương Văn Chính cười hỏi
“Tất nhiên thích”. Lúc chàng còn là tiểu giáo đầu vô danh bản công chúađãthích rồi.
“Nhận đượcsựyêuthíchkhôngđổi của điện hạ” Khương Văn Chính cầm lấy tayđangkhôngcầm kim của Đại Trưởng Công Chúa, nghiêm túcnói.
Liễu Diệp cúi đầu nhìn đồ may trong tay, cố gắng làm mình trong suốt…
*** *** ***
Tính tình Khương Kỳ vốn làkhôngchịu được ngồi yênmộtchỗ,hắnkhôngnhững hôn mê nằmtrêngiường nửa năm, mà trong mộng còn bị nhốt trong phủ gần hai mươi năm, cho nên lúchắnkhôi phục lại sức khỏe, đồng thời cũng nghĩ cáchnóisao để Nghiêm Tiêu Nghi đồng ý bồihắnxuất phủ dạo chơi.
Nhưng trước đó bởi vì Khương Kỳ cùng nàngđiKhánh Quang tự, hôm sau trở vềhắnrõràng trở nên mệt mỏi,khôngchỉ ham ngủ, tứ chi còn đau nhức vô cùng, mà đó còn là ngồi kiệu lên núi đó. Nghiêm Tiêu Nghi nhớrõràng, rồi lại tự trách vì nànghắnmới khó chịu như vậy.
Tuy rằng Trần thái y cũngnóikhôngcó gì đáng ngại, nhưng Nghiêm Tiêu Nghi vẫn cẩn thận như vậy, nàngkhôngmuốn trước khi Khương Kỳ hoàn toàn khôi phục lạiđira ngoài. Khương Kỳ biết Nghiêm Tiêu Nghi quan tâmhắn, cho nên mỗi khi bị nàng từ chối, cũng chỉ nghĩ xem lần sau nên tìm cớ gì khả dĩ hơn thôi.
“Thời tiếtthậttốt!” Khương Kỳ nằm dưới mái hiên, ngẩng đầu nhìn trời mà cảm thán.
Nghiêm Tiêu Nghi nhìn theo tầm mắthắn, thấymộtcon chimnhỏbay lượntrênbầu trời xanh: “Rất tốt”
Khương Kỳ quay đầu nhìn nàng, thửnói: “Lúc nàyđiTúy Vận Lâu ăn cá là ngon nhất”.
Nghiêm Tiêu Nghi nghe vậy nghiêng đầu cười hỏi: “Thế tử muốn ra ngoài sao?”
Khương Kỳ sửng sốt, lập tức bày ra vẻ mặt lấy lòng: “Ở mãi trong phủthậtsựnhàm chán, chẳng lẽ phu nhânkhôngmuốn cùng vi phu ra ngoàiđidạomộtchút sao?”
thậtra hôm qua lúc Trần thái y tới khám, Nghiêm Tiêu Nghi cũngđãhỏi ông ấy rồi. Tuy rằnghiệngiờ Khương Kỳ hơi gầymộtchút, tứ chi cũng chưa hoạt động như người bình thường được nhưng cũngkhôngcòn gì đáng ngại.hiệntạihắncũngkhôngcần uống thuốc nữa, hôm qua cũng là lần châm cứu cuối cùng rồi.
Được Trần thái y cam đoan, nàng cũng yên tâm. Bây giờ Khương Kỳnóinhư vậy, nàng cũng đồng ý: “Bây giờ sắp tới trưa rồi, đợi dùng xong ngọ thiện rồi chúng tasẽra ngoài”.
Khương Kỳ vội vàng lắc đầunói: “khôngphải vi phu lấy cớ đâu,thậtsựlà muốnđiTúy Vận Lâu ăn cá. Nếuđãsắp tới ngọ thiện, chúng takhôngphải nênđiTúy Vận Lâu dùng bữa luôn sao?”
“…” Nghiêm Tiêu Nghi nghĩ nghĩ, lại nhìn Khương Kỳđangnhìn mình, cuối cùng đành phải đồng ý.
*** *** ***
Túy Vận Lâu là đệ nhất Lâu trong kinh thành, thường xuyênkhôngcòn chỗ ngồi. Nữ quyến muốnđira ngoài lại cần thời gian để chuẩn bị, cho nên Khương Kỳ phái người tới Túy Vận Lâu trướcnóimộttiếng, để bọn họ chuẩn bị. Vì thế lúc mọi người rời phủ tới Túy Vận Lâu, chưởng quầyđãcười tủm tỉmđitới tiếp đón.
“Thỉnh hai vị quý nhân lên lầu, đồ ănđãchuẩn bị thỏa đáng, lập tứcsẽđưa lên”. Gương mặt già nua của chưởng quầy cười tới nhăn lại, vừanóichuyện vừa lặng lẽ đánh giá Nghiêm Tiêu Nghiđibên cạnh Khương Kỳ.
Ách! Thế tử Phủ Quốc Công hôn mê hơn nửa năm, người gầy hẳnđi. Còn vị Thế tử Phu nhânđibên cạnh tuy rằng bộ dángkhôngphải vô cùng xuất chúng, nhưng cũngkhôngphải kiểu dung nhankhôngthể gặp người như lời đồn. Chưởng quầy cụp mắt, trong lòng có chút hiểurõ.
Khương Kỳ thấy sắc mặt chưởng quầy, lúc vào trong phòng liền bảo ngườiđithăm dòmộtchút.
Nghiêm Tiêu Nghi nghi ngờ hỏi: “Thế tử, chưởng quầy kia có gìkhôngđúng sao?”
Khương Kỳ lắc đầunói: “khôngcó gì, chẳng quađãlâu takhôngra ngoài, cũngkhôngbiết trong kinh thành xảy ra chuyện gì nên kêu Chu Trungđihỏi thămmộtchút”.
Chỉ chốc lát sau đồ ăn đều được bưng vào, nhất là cá vược,khôngchỉ nhìn ngon mắt, mà mùi vịđanglan tỏa cũng gợi lên con sâu tham ăn trong bụng.
Khương Kỳ cầm đũa gắpmộtmiếng thịt bụng cá, để vào trong đĩa của Nghiêm Tiêu Nghi: “Nàng nếm thửđi”.
Nghiêm Tiêu Nghi gật gật đầu, thửmộtmiếng: ‘Vừa vào miệng liền thay đổi, đúng là hương vị bất phàm”.
Khương Kỳ thấy Nghiêm Tiêu Nghi thích tất nhiên cao hứng.khônglâu sau Chu Trungđãtrở lại.
“Nghe được gì?” Khương Kỳ hỏi
Chu Trung nghiêng mình, lại ngẩng đầu, có chút do dự nhìn Nghiêm Tiêu Nghi.
Nghiêm Tiêu Nghi sửng sốt, chẳng lẽ có liên quan tới nàng?
“Cứnóiđiđừng ngại”. Khương Kỳkhôngmuốn giấu diếm Nghiêm Tiêu Nghi chuyện gì, huống gì nếu chuyện có liên quan tới nàng, bất kể là gì, Khương Kỳhắnchắc chắn cũngsẽche chở cho nàng.
“Tiểu nhân nghe được,khôngbiết từ khi nào bắt đầu có lời đồn…” Chu Trung rụt vai, tiếp tụcnói: “Đồn phu nhânkhôngchỉ xấu như Vô Diệm, còn, còn là người khắc phụ khắc mẫu, cho nên Lư Gia mới…”
Khương Kỳkhôngđợi Chu Trungnóixong,hắntức giận đập bàn: “Nghiêm Gia và Lư Gia liên hợp làm chuyện xấu, lạiđihất nước bẩn lên người Nghi nhi”.
Gương mặtnhỏnhắn của Nghiêm Tiêu Nghi có chút trắng bệch, nàng mở miệng lạikhôngbiết nênnóigì. Phụ mẫu mất sớm vốn là tâm bệnh của nàng, bây giờ lại có người đem chuyện này đổ lỗi lên người nàng. Nghiêm Tiêu Nghi muốn phản bác, nhưng trong lòng lại bị những câunóivừa rồi nện vào lòng, tràn ngập trong đầu nàng.
Khương Kỳ thấy thế liền cầm tay Nghiêm Tiêu Nghi an ủi nàng. Bữa cơm nàyhắnkhôngăn vào nữa, trong lòng Nghi nhi có khuất mắc, sợ là cũngkhôngcó khẩu vị để ăn tiếp. Hơn nữa,hắnthấy những chuyện thế này, lần sauhắnnên nghe xong, mớinóilại cho nàng biếtsẽtốt hơn.
“đitra, xem những lời này truyền từ đâu ra”. Khương Kỳ cười lạnh “Ta mớikhônglộ diện có nửa năm, cómộtsố người lại cho rằng bản thế tử là người dễ chọc!”
Nghiêm Tiêu Nghi nắm lấy tay áo Khương Kỳnói: “Cũng chỉ là những lờinóilung tungtrênphố mà thôi, thế tửkhôngcần để ý”.
Khương Kỳ lạinói: “khôngphải ai cũng có gannóixấu Phủ Ninh Quốc Công, hơn nữa, nàng là thê tử của ta, sao có thể để người khác vu hãm nàng như vậy được”.
Tức phụ nhàhắnxinh đẹp như vậy, aikhôngcó mắt dámnóinàng như vô diệm.
Lại còn khắc phụ khắc mẫu?hắnở bên cạnh phu nhânđãlâu, nếu khắcthật,hắnsợhắnsớmđãmất mạng rồi.
Trong lòng Khương Kỳ sớmđãcó suy đoán, chung quy cũng chỉ có hai nhà kia mới muốn đem mũi nhọn chĩa vào Nghiêm Tiêu Nghi mà thôi.
điănmộtbữa cơm lại khiến nàng khổ sở, tuy rằng ngoài mặtkhôngnhìn ra, nhưng Khương Kỳ vẫn thấy đau lòng.
hắnnghĩ trái nghĩ phải rồinóivới nàng: “Lát nữa chúng tađidạo xem, thời tiết này hẳn là cókhôngít thuyền cập bến, trong những cửa hàng kia cũngsẽcó những thứ đồ chơi thú vị”.
Nghiêm Tiêu Nghi gật gật đầu, nàng địnhnóigì đóthìnghe thấy ngoài cửa có tiếng động ồn ào.
Khương Kỳ kêu Chu Trung ra nhìn xem, người lui tới Túy Vận Lâu đều là nhân vật có mặt mũi trong kinh,thậtsựchẳng có mấy ai dám nháo chuyện ở chỗ này, mất hết mặt mũi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)