Ngự Thư phòng
“Bệ hạ, Vân Huy tướng quân Dương Hàm buộc tội Binh Bộ Thị Lang Lư Trạch Bảo tham ô quân lương, khiến tướng sĩ Tây Namkhôngno bụng, làm giảm sức chiến đấu, ảnh hưởng tới an nguy biên cương”. Tả Tướng Trương Hiền Thông bẩm báo.
Lý Miểu nghe vậy sửng sốt, sau đó khoát taynói: “Trình sổ con lên đây”.
Trương Hiền Thông dâng tấu chương lên ngự tiền rồi chắp taynói: “Bệ hạ, Dương tướng quânnóicó sách mách có chứng, thần nghĩ nên điều trarõ”.
Hữu tướng Diêu Viễn đứng bên cạnh liềnnói: “Vụ án tham ô quân lương ở Tây Nammộttháng trướcđãkết án, thủ phạmđãđền tội, Dương tướng quân giờ cònnóitớikhôngphải là vì thù hận cá nhân đấy chứ?”
“Thủ phạm? Ý ngươinóitới viên quan Ngũ phẩm kia? Hừ? Đúng là vớ vẩn, án này liên lụy rất rộng, Hộ Bộ Thượng Thư bị phạt giáng chức, Hộ Bộ Thị Lang Vương Kì và chủsựThương Bộ tới nay còn bị nhốt trong đại lao Hình bộ, cuối cùng đưa cho Binh Bộ phụ trách lại giao ramộtcái đầu quan là xong sao?” Trương Hiền Thông hoàn toànkhôngbuông tha cho Diêu Viễn, nắm lấymộttừ “thủ phạm” này mà bắt bẻ lại.
Diêu Viễn trừng mắt tức giậnnói: “Như thế nào? Chẳng lẽ Trương đại nhân muốn Binh bộ cũng phải cùng vào nhà lao ngồi sao?”
“Diêu đại nhânđangcố ý xuyên tạc, Vân Huy Tướng quân tấu trình cũng chỉ buộc tội mình Lư Trạch Bảo thôi, chẳng lẽ Diêu đại nhân cảm thấykhôngcó người thị lang này Binh bộ liềnsẽsụp đổ sao?” Trương Hiền Thông phất tay áo, giọngnóikhinh thường.
Diêu Viễnkhôngmuốn tiếp tục đọ chữ với Trương Hiền Thông, ngược lại chắp taynóivới Hoàng đếđangngồitrênngai rồng: “Bệ hạ, Vân Huy Tướng quân những ngày gần đây liên tục dâng tấu buộc tội, những người trong đó đều là thân thuộc với Lư Thái Phó. Thần nghenóiVân Huy Tướng quân cómộtngười cháugái, vốn có hôn ước với Lư gia, nhưng vì nguyên nhân…”
Trương Hiền Thôngkhôngđợi Diêu Viễnnóixong liền hừ lạnhmộttiếng: “Trong kinh thành ồn ào huyên náo nhất là chuyện Lư Gia và Kiến An Hầu tỷ muội đổi người gảđi, Diêu Đại nhân chẳng lẽ còn muốn che lấp chuyện này sao?”
“Ngươi…”.
Diêu Viễn muốnnóigì đó nữa, Trương Hiền Thông liền cướp lời: “Cháugáitrong lời Diêu đại nhân kia giờđãlà Thế tử Phu nhân của Phủ Ninh Quốc Công,đãkhôngcòn liên quan gì gì tới Lư Gia, Lư Trạch Bảo ngoại trừ là chi ngoại của Lư Gia ra, cũng chẳng có gì để gọi là thân thuộc với Lư Thái phó cả. Theo bản quan được biết, nguyên quán của Lư Trạch Bảo ở Phúc Châu,khôngphải tộc nhân của Lư thái phó, ngay cả đồng hương cũng chẳng được tính nữa. Chẳng lẽ Vân Huy Tướng quân chỉ cần buộc tội bất kỳ người họ Lư nàothìđều là vì tư thù sao?”
“Này…” Diêu Viễn nhất thờikhôngnóiđược lời nào. Lư Trạch Bảo thân là Binh Bộ Thị Lang, lại bởi vì cùng họ với Thái phó, liền thúc ngựa nịnh ngọt, ngầm nhận trưởng tử Lư Triều Tông của Lư Thái Phó làm nghĩa phụ, hoàn toànkhôngđể ý tới chuyện Lư Triều Tông cũng chỉ lớn hơnhắnta năm tuổi mà thôi. Chuyện này dù chưa lộ ra ngoài, trong lòng mọi người đềurõ, chỉ làkhôngthểnóirõchân tướng cho bệ hạ biết.
“Được rồi”. Lý Miểu vẫn im lặng từ nãy tới giờ rốt cuộc cũng lên tiếng, chỉ thấyhắnnhìn tấu chươngđangđược trảitrênngự án, rồi cầm lấy bút son, ởtrênđó viết vài chữ. Sau đó, đại thái giám đứng sau cầm lấy tấu chương đưa cho Trương Hiền Thông: “Chuyện này Hình bộ điều tra, Trương Hiền Thông giám sát”.
Trương Hiền Thông nhận tấu chương, lĩnh mệnh.
Diêu Viễn thấy Trương Hiền Thông nhìn ông ta nhướng mày, trong lòng vô cùngkhôngthoải mái.
Trương Hiền Thông là người bất kiến thố tử bất tản ưng (1), nếukhôngcó chứng cứ xácthật,hắnta tuyệt đốikhôngmang tấu chương của Dương Hàm dâng lên cho hoàng thượng.hắnta vốn tưởng Dương Hàm chỉ là buộc tội lung tung, cắn bậy cắn bạ, giờ nhìn lại, sợ rằng đó là vì đối phó Lư Trạch Bảo mà tung hỏa mù thôi.
Sau khi Trương, Diêu hai người rờiđi, Lý Miểu đứng lên,nóivới đại thái giám Quảng Tòng Trung: “Chúng tađidạo”.
“Khởi…” Quảng Tòng Trung còn chưa kịp hô chữ Giá liền bị Lý Miểu cắt lời.
“Ngươiđitheo ta, những người khác lui ra”. Lý Miểunóixong liền nhấc chân ra khỏi Ngự thư phòng.
Lý Miểunóinhư vậy nhưng Quảng Tòng Trungthậtsựkhôngdám để tất cả mọi người đều lui ra, chỉ kêu cung nhân đứng cách xa trăm bước thôi.
Lý Miểuđiqua hành langthậtdài trong ngự hoa viên, nhìn hoa tươi nở rộ bên ngoài,nói: “Chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi Dương Hàm lạithậtsựđem được chứng cứ phạm tội của Lư Trạch Bảo dâng lên,thậtkhiến trẫm có chút giật mình”.
“NghenóiVân Huy Tướng quân năm mười bày tuổi thuận tiệnđithi cử nhân, nếukhôngphải ngài ấy bỏ văn theo võ, hẳn là có thể nằm trong tam giáp”. Quảng Tòng Trungnói.
“Tam giáp?” Lý Miểu từ chối cho ý kiến” Trẫm vẫn thíchhắnnhư bây giờ hơn, văn võ đều thông, tướng quân nho nhã”.
Quảng Tòng Trung cườinói: “Bệ hạnóiđúng”.
sựoai hùng năm đó của Ninh Quốc Công cũngkhôngnhư Vân Huy Tướng quân, dùng hố giết tù binh, lấy thi thể tù binh cho kinh thành xem. Bệ hạ gọi người hung tàn như vậy là nho tướng sao? Quảng Tòng Trung nhịnkhôngđược mà rùng mình.
Lý Miểuđibên cạnh thấy sắc mặt Quảng Tòng Trungkhôngđúng liền cười hỏi: “Trẫm còn tưởng rằng ngươi tiến bộ rồi! Sao chỉ mớinóitới tênđãbị dọa thành như thế”.
Quảng Tòng Trung cười khannói: “Là nô tài vô dụng”.
“Cũngkhôngtrách được ngươi, tuy rằng trẫm chưa từng nhìn thấy tận mắt, chỉ có thể tưởng tượng tới tình huống đó, huống gì ngươiđãtận mắt thấy qua”. Lý Miểu lơ đễnhnói.
Năm đó Tây Nam đại thắng, Lý Miểu phái Quảng Tòng Trungđitruyền chỉ phong thưởng. Vận khí Quảng Tòng Trung năm đó cũngthậttốt, vừa tới liền gặp cảnh Dương Hàmđangở trước kinh thành địch quốc giết tù binh, chất thành đống cao gần năm thước.trênđất toàn máu tươi và óc người, sợ tới mức Quảng Tòng Trung chưa tuyên chỉđãhôn mê bất tỉnh. Sau khi hồi kinh, mỗi đêm ông ta đều theo ác mộng bừng tỉnh,mộtngườiđangtốt,mộtthángđãgầyđiba mươi cân, tới bây giờ còn chưa thể dưỡng béo trở lại.
“Cảm tạ bệ hạ thông cảm”. Quảng Tòng Trung vội vàng tạ ơn.
“Trước đó Dương Hàm lung tung bám cắn Lư thị nhất mạch chỉ là đả thảo kinh xà, tìm kiếm nhiều sơ hở hơn. Có điều trẫm cũng nhìn ra đượchắntathậtsựcó tư thù”. Lý Miểu thannhẹmộttiếng: “đãsớm nghenóiDương Hàm vô cùng kínhyêutrưởng tỷ củahắn, Nghiêm Gia và Lư Gia làm như vậy, cũngkhôngtráchhắnđược. Nếu lúc đó Vân Huy Tướng quân có ở kinh thành, cho dù Nghiêm Gia hay Lư Gia hẳn cũngkhôngdám động tay động chân với hôn ước”.
Quảng Tòng Trung hơi khom ngườinói: “Tuy rằngkhônggả vào Lư Gia, nhưngkhôngphải bây giờđãthành Thế tử Phu nhân sao? Nô tài nghenóithế tử Phủ Quốc Công đối xử với phu nhân rất tốt. Cho nên, vị ngoại sinh nữ này của Vân Huy Tướng quânthậtđúng là có phúc”.
“Sau khi Kỳ nhi gặp chuyệnkhôngmay,côcôvà Ninh Quốc Công liền rất ít tiến cung,mộtsố người vì thế mà phỏng đoán nhiều chuyện, cho rằng trẫmđangdần vắng vẻ bọn họ”. Lý Miểu hừ lạnhmộttiếng: “Nghiêm Bồi Luân vì leo lên Lư Gia mà bỏ Phủ Quốc Công, ai chohắnta lá gan đó hử?”
Quảng Tòng Trung rụt cổkhôngdámnóigì.
Người khác có thểkhôngrõ, ông ta ở bên cạnh bệ hạ hơn ba mươi năm lại hiểurõvị trí của Đại Trưởng Công Chúa trong lòng hoàng thượng thế nào. Nếukhôngphải có Đại Trưởng Công Chúa, bệ hạ sớmđãmất mạng từ năm sáu tuổi. “Tam vương chi loạn”, người ngoài đều chỉnóiĐại Trưởng Công Chúa giết phu, lạikhôngbiết lúc đó quyền quý kinh thành đềuđãcó ý định mở cửa thành đầu hàng, thậm chí còn muốn giết bệ hạ hiến thành.
Cho nên, Hoàng thượng đem chỗ trọng yếu nhất trong kinh thành giao cho Ninh Quốc Công, hoàng thành giao cho Đại Trưởng Công Chúa. Đương nhiên, người biết những việc này ít ỏi vô cùng. Kiến An Hầu kia đúng là buồn cười, bỏ Phủ Ninh Quốc Công mà leo lên Lư Gia.khôngcầnnóitới Vân Huy Tướng quân, ông ta giờ hẳn là cũng bị Bệ hạ nhớ thương rồi.
Lý Miểu quay người lại nhìn chằm chằm Quảng Tòng Trung: “Ngươi có biết Nghiêm Tiêu Nghi kia đến cùng là nữ tử thế nàokhông? Bị Nghiêm Bồi Luân cứng rắn đưađi, chẳng lẽ là vì có gìkhôngổn?”
Quảng Tòng Trung nghe vậy vội vàng lắc đầu: “Phu nhân là ngoại sinh nữ của Vân Huy Tướng quân, người ta đềunóicháu ngoại giống tiểu cữu, hẳn là có điểm hơn người. Hơn nữa, cho dù có điểmkhôngổn, thế tử cũngđãtỉnh dậy trong đêm đókhôngphải sao? Thế tử có thểkhôngmàng bệnh tình màđicùng Thế tử Phu nhân về thăm nhà, hẳn làthậtthích. Nếu có gì bất mãn, dựa vào tính tình của ngài ấy,mộtchút thiệt thòi cũngkhôngnhận đâu”.
Bệ hạ sợmộtnhà Đại Trưởng Công Chúa bị thiệt, nhưng nhìn khắp chốn kinh thành này, ai dámthậtsựgây chuyện với Phủ Ninh Quốc Công chứ? Hiển nhiên là phải trừđitên mắt mù Nghiêm Bồi Luân kia.
Lý Miểu yên tâm gật đầu: “Chờ Kỳ Nhi tốt hơnmộtchút liều triệu bọn họ vào cung. Trẫm vẫn nên tận mắt nhìn thấy mới có thể an tâm được”.
“Nô tài biết”. Quảng Tòng Trung thầm thở ra.
*** *** ***
Phủ Ninh Quốc Công
“Lư Trạch Bảo bị Hình bộ bắt”. Khương Văn Chínhnói.
Đại Trưởng Công Chúa kinh ngạc buông đồ thêu trong tay ra hỏi: “Ai thượng tấu?”
“Dương Hàm, Trương Hiền Thông sau khi hạ triều thượng tấu,khôngquá nửa canh giờ tên đó liền vào Hình bộ”. Khương Văn Chính nhận trà lạnh nha hoàn đưa tới uống hếtmộtngụm, sau đóđitới trước mặt Đại Trưởng Công Chúa ngồi xuống.
Đại Trưởng Công Chúa đâm kim vào trong lớp vảiđangthêu, lại phủi phủi mảnh vụn xiêm ytrênngười. “Có thể khiến Hình bộ lập tức bắt ngườithìchứng cứ hẳnđãvô cùng xác thực, Lư Trạch Bảo lần nàykhôngthoát thân được rồi.
“Tất nhiên rồi, Vân Huy Tướng quânkhôngphải là tên mãng phu chỉ biết giết người”. Khương Văn Chính cầmmộtmảnh vải vụn màu trắng lên nhìn nhìn sau đó lại cầm tay Đại Trưởng Công Chúa xem xét, lật tới lật lui: “Điện hạ, đây là muốn làm cho vi phu cái gì?”
“Túc y”. Đại Trưởng Công Chúanói: “Ngày trước mỗi mùa ta đều làm đủ y phục và trung y, nhưng do Kỳ Nhi bị bệnh ta cũngkhôngcó tâm tư làm gì. Bây giờhắntốt rồi, phải làm bổ sung mới được.
Khương Văn Chính thấytrêntay Đại Trưởng Công Chúakhôngbị đâm chỗ nào mới gật gật đầu: “Lần nàykhôngbị đâm vào tay, xem ra tay nghề có tiến bộ”.
“Từ năm trước bản công chúađãkhôngbị đâm vào tay rồi”. Đại Trưởng Công Chúa có chút bất mãnnói: “Hóa ra thời gian trước Dương Hàm nháo là vì chuyện này. Bây giờ bệ hạ trọng dụng Dương Hàm,hắnbám cắn lung tung Bệ hạ cũngkhôngnóigì. Đáng thương Lư Gia lại bị mượn việc này mà bắt thóp, lại quênhắnta cómộttôn tử từ tiểu thiếpđilên đấy!”
“Điện hạ mẫn tuệ, mấy cái châm tuyến này đối với ngàikhônglà gì cả”. Khương Văn Chính cườinói.
Nha hoàn đứngmộtbên mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, trong lòng thầmnói: Đại Trưởng Công Chúa và Quốc Công Gia từ khi thành thân tới nay, ngoại trừ thêu thùakhôngbị đâm vào tay,thậtsựkhôngcó bất kỳ tiến bộ nào.
- ----------
Tác giả có lời muốnnói:
Khương Kỳ cởi áo ngoài: Phụ thân, ngài nhìn xem… tay nghề của Nghi nhi vô cùng tốt, xem sống động chưa này…
Khương Văn Chính xắn tay sao: “Xú tiểu tử, dámnóixấu mẫu thân ngươi…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)