Dương Phàm đi rồi, bà Từ cầm điện thoại chưa cúp, lo lắng hỏi Lý Khang Bình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Vừa nãy bà nghe bập bõm, chỉ biết có người muốn hại cháu trai mình.
Lý Khang Bình ở đầu dây bên kia kể lại chuyện hôm đó gặp Dương Phàm, được cô xem bói cho một quẻ, cùng với những sự việc anh gặp phải mấy ngày nay.
Bà Từ ban đầu xót xa vì cháu trai chịu tai bay vạ gió, tiếp đó là kinh ngạc vì Dương Phàm thực sự biết xem bói.
Dương Phàm hay nói bản thân biết xem quẻ, còn định dựa vào việc bày sạp để kiếm tiền. Bà luôn tưởng cô nói đùa, không ngờ điều đó là thật.
Bà Từ nhớ tới đạo bùa an thần ngày hôm qua, liền kể cho Lý Khang Bình nghe chuyện Dương Phàm tặng bùa cho hai ông bà.
Lý Khang Bình nghe vậy vô cùng ngưỡng mộ.
"Bà nội, bà nhớ nhắc Dương Phàm chuyện bùa hộ thân giúp cháu nhé, đừng để em ấy quên mất."
"Yên tâm đi, Dương Phàm chắc chắn không quên đâu."
Bà Từ nhắc nhở anh.
"Người ta cho cháu bùa, cháu đừng có nhận không mà không trả tiền đấy."
"Bà yên tâm, cháu biết rồi."
Bùa của đại sư thực thụ quý giá đến nhường nào, anh rất rõ.
"Bà nội không có chuyện gì thì cháu cúp máy trước đây."
"Được."
Bà Từ cúp máy, nhẩm tính đạo bùa an thần trong nhà chắc chắn không hề rẻ. Chờ ông nhà về, bà phải bàn bạc xem nên đưa Dương Phàm bao nhiêu tiền thì hợp lý.
Bà chợt nhớ ra ngày hôm qua Dương Phàm từng nói cuối năm nay bà sẽ được bế chắt.
Bà Từ lập tức vui mừng đến mức không biết trời trăng gì nữa, cuối năm nay bà có chắt để bế rồi!
Những người khác trong làng cũng đã báo tin rau trồng ngoài ruộng có thể ăn được cho người nhà làm việc trên thành phố, nhà nào nhà nấy đều hân hoan hớn hở.
Dương Phàm hành động rất nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã hái được nửa gùi tỳ bà. Trên núi trồng nhiều nhất là loại cây này, quả tỳ bà vàng rực, vừa to vừa tròn.
Cô vừa hái vừa ăn, chỉ nhón trái trên một cây tỳ bà bên cạnh cũng đã mau chóng chất đầy gùi.
Đúng lúc cô định cõng gùi rời đi, trong rừng rậm bỗng truyền đến tiếng bước chân sột soạt. Chẳng lẽ có con vật không sợ chết nào đến ăn trộm trái cây của cô?
Dương Phàm quay người nhìn về hướng phát ra tiếng động. Một bóng trắng lướt qua rồi mau chóng biến mất giữa rừng cây, chạy thẳng vào nơi sâu nhất trong núi.
Lại nhìn thấy cái thứ màu trắng đó, rốt cuộc nó là con gì vậy?
Dương Phàm khá tò mò về sinh vật màu trắng kia, thầm nghĩ hôm nào đó phải bắt nó về xem thử.
Cô cõng gùi tỳ bà đầy ắp đi về nhà. Tận sâu trong rừng, một đôi mắt xanh lam chằm chằm nhìn theo hướng Dương Phàm rời đi. Nhìn thấy cô đi khuất, nó mới thở phào nhẹ nhõm. Sợ chết Hổ Hổ rồi, suýt chút nữa đã bị con người phát hiện.
Nhìn những trái cây mang theo linh khí treo trên cành, đôi mắt xanh lam ấy đong đầy vẻ thèm khát.
Nó muốn ăn mấy thứ này, nhưng con người kia dữ quá, không cho bọn nó ăn!
Bây giờ thấy Dương Phàm đã đi xa, nó mới lén lút, dè dặt chạy về phía rẫy trồng cây.
Dương Phàm cõng gùi tỳ bà, đi tặng cho những người già trong làng mỗi nhà một ít trước.
Hiện tại trong làng chỉ còn bảy hộ gia đình sinh sống, lần lượt là nhà bà Từ và ông Lý, nhà bà Dương, bà Chu, thím Trương, ngoài ra còn có nhà ông Trương, nhà ông Dương, cuối cùng là nhà trưởng thôn Lý Văn Lâm.
Tuy nhiên, nhà trưởng thôn Lý Văn Lâm chỉ có ông cùng vợ sống ở đây, phần lớn thời gian hai vợ chồng vẫn ở trên trấn.
Người già trong nhà đều được đón lên thành phố sinh sống, con cái cũng đi học, đi làm trên đó.
Lý Văn Lâm là trưởng thôn, vợ ông là Cát Quân Nhã, giữ chức chủ nhiệm tại bệnh viện trên trấn.
Hôm qua Lý Văn Lâm đi lên thành phố, Cát Quân Nhã mấy hôm nay bị bệnh nên xin nghỉ phép ở nhà.
Lúc Dương Phàm đến nơi, Cát Quân Nhã đang tắm nắng ngoài sân.
"Thím, buổi sáng tốt lành."
Dương Phàm bước tới trước mặt chào hỏi.
Cát Quân Nhã nhìn mất mấy giây mới nhận ra cô.
"Dương Phàm à?"
Giọng thím ấy khản đặc, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Vừa mở miệng nói chuyện, thím ấy đã bắt đầu ho sặc sụa.
"Khụ khụ khụ khụ…"
Bộ dáng kia cứ như muốn ho rớt cả phổi ra ngoài.
Thím ấy vừa ho vừa xua tay với Dương Phàm, ra hiệu cho cô lùi ra xa một chút.
Thím ấy bị nhiễm cúm, có thể lây sang người khác.
Dương Phàm hơi nhíu mày, tiến lên một bước vỗ lưng vuốt khí cho thím.
"Cháu… khụ khụ khụ… lùi ra… khụ khụ… xa… khụ khụ…"
"Thím đừng nói chuyện nữa."
Dương Phàm truyền linh lực qua bàn tay vỗ lưng vuốt khí, rất nhanh cơn ho sặc sụa của Cát Quân Nhã đã được đè xuống.
Thím ấy kiệt sức nằm bẹp trên ghế, gương mặt ửng hồng một cách bất thường, há miệng thở dốc.
Dương Phàm đặt gùi xuống, lấy một quả tỳ bà bóc vỏ rồi đưa đến trước mặt thím ấy.
"Thím ăn quả tỳ bà này cho dịu họng đi."
Bản thân quả tỳ bà đã có công dụng nhuận phổi giảm ho, tỳ bà mang theo linh khí thì hiệu quả lại càng tốt hơn.
Ăn nhiều tỳ bà này một chút, cảm cúm không cần uống thuốc cũng có thể khỏi.
Cát Quân Nhã yếu ớt xua tay, ý bảo mình không ăn.
Thím ấy nhìn thấy cô đi từ trên núi xuống, tỳ bà trong làng dở tệ.
"Thím ăn một quả đi, tỳ bà này ngon lắm, rất tốt cho sức khỏe."
Dương Phàm trực tiếp nhét thẳng quả tỳ bà vào miệng thím ấy.
Cát Quân Nhã: "…?"
Thím ấy trừng lớn mắt khó tin nhìn Dương Phàm.
Mình là bậc trưởng bối cơ mà, sao con bé này có thể đối xử thô lỗ với mình như vậy?
Dương Phàm mặt không đổi sắc nói.
"Ăn!"
Ăn thì ăn, dữ dằn như vậy làm gì.
Cát Quân Nhã theo bản năng cắn một miếng tỳ bà, thím ấy đã chuẩn bị sẵn tinh thần để nhổ ra, nhưng hương vị ngọt ngào thơm ngon ngập tràn khoang miệng lại khiến thím ngây người.
Tỳ bà này… thật sự rất ngon!
Chẳng cần Dương Phàm phải nói thêm, thím ấy tự ăn sạch nguyên quả tỳ bà, nhả hạt xuống đất.
Dương Phàm rụt tay về, lại bốc thêm mấy quả đưa cho Cát Quân Nhã.
"Ăn tỳ bà này rất tốt cho sức khỏe, thím đang bệnh thì ăn nhiều một chút."
Cát Quân Nhã nhận lấy trái cây, kinh ngạc hỏi.
"Đây là tỳ bà nhà cháu trồng à?"
Tuy giọng thím ấy vừa nhỏ vừa khàn, nhưng Dương Phàm vẫn nghe rất rõ.
"Vâng, là cây trồng trên đất nhà cháu."
Dương Phàm đáp.
"Quả chín cả rồi nên cháu hái một ít mang đến cho mọi người nếm thử."
Cát Quân Nhã tự bóc một quả bỏ vào miệng. Vốn dĩ cổ họng bà ấy đang khô khốc khó chịu đến mức mỗi lần nuốt thức ăn đều giống như bị dao cứa, thế nhưng quả tỳ bà này lại mọng nước tươi ngon, nuốt xuống không hề có cảm giác đau rát.
Sau khi ăn hai quả, thím ấy ngược lại còn cảm thấy cổ họng dễ chịu hơn hẳn.
"Tỳ bà nhà cháu ngon thật đấy."
Thím ấy nói.
Dương Phàm gật đầu.
"Thím cứ ăn nhiều tỳ bà này vào là bệnh sẽ khỏi thôi."
Cát Quân Nhã thầm nghĩ: Trái cây đâu phải là thuốc, sao có thể ăn nhiều vài quả là khỏi bệnh được.
Nhưng tỳ bà đúng là có tác dụng nhuận phổi giảm ho, hơn nữa loại quả này thực sự rất ngon, ngon hơn tất cả những trái tỳ bà thím từng ăn trong suốt mấy chục năm qua.
Bà ấy lại ăn liền một lúc hai quả nữa.
"Thím ơi, nhà thím có giỏ không, cháu trút cho thím một ít."
Dương Phàm lên tiếng.
"Có, cháu đợi một lát."
Cát Quân Nhã đứng dậy vào nhà lấy một chiếc giỏ tre nhỏ xinh xắn.
"Vâng, cháu đi đây, thím nghỉ ngơi đi."
Nhìn Dương Phàm đi xa, Cát Quân Nhã kéo một chiếc ghế tới, đặt giỏ tỳ bà nhỏ sang bên cạnh, nhàn nhã vừa tắm nắng vừa ăn.
Tỳ bà này quả thực rất ngon!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)