Trên bàn ăn, bà Từ và ông Lý vẫn đang cảm thán chuyện rau nhà trồng đã có thể thu hoạch, sau này không cần ra chợ mua thức ăn nữa.
Dương Phàm ngồi ngay bên cạnh yên lặng ăn.
Hôm nay bà Từ nấu món hoành thánh, loại cỡ lớn, mỗi cái đều gói rất nhiều nhân thịt.
Nhân thịt bà Từ trộn vốn đã rất ngon, thêm chút tương ớt bà tự làm, khiến Dương Phàm cứ ăn hết cái này đến cái khác không ngừng được.
Thấy cô ăn ngon miệng như vậy, bà Từ vừa vui vừa không quên nhắc nhở cô ăn chậm lại.
"Dương Phàm này, đạo bùa cháu tặng hai ông bà hình như thực sự rất có tác dụng."
Bà Từ chợt nhớ đến bùa an thần mà Dương Phàm đã đưa cho mình.
"Bà đặt bùa của cháu dưới gối, hôm qua ngủ thiếp đi từ rất sớm, hiếm hoi lắm mới có một giấc ngủ ngon đến vậy."
Ông Lý gật đầu.
"Ông cũng ngủ rất ngon."
Tuổi cao sức yếu cộng thêm bệnh cũ trong người, hai ông bà thường xuyên mất ngủ, ban đêm trằn trọc khó vào giấc, cứ một đêm lại phải giật mình tỉnh giấc mấy lần.
Thế nhưng tối qua, họ vừa ngả lưng xuống giường chưa bao lâu đã chìm vào giấc ngủ, đánh một giấc ngon lành đến tận sáng.
"Có tác dụng là tốt rồi."
Dương Phàm nuốt vội miếng hoành thánh trong miệng rồi đáp.
"Ông bà cứ để dưới gối mà ngủ, bùa đó một tuần là hết linh nghiệm, qua một tuần cháu lại đổi cho hai người tờ khác."
Bà Từ vui vẻ gật đầu.
"Được."
Mặc kệ là bùa thật hay bùa giả, tấm lòng của con trẻ bà nhất định sẽ không chối từ, huống hồ gì lá bùa này dường như cũng có chút tác dụng.
"Dương Phàm này, bùa đó thực sự là do cháu vẽ à?"
Ông Lý tò mò hỏi.
"Cháu biết xem bói vẽ bùa thật sao?"
Trong bát Dương Phàm chỉ còn lại đúng một miếng hoành thánh cuối cùng, cô lùa nốt vào miệng ăn sạch rồi gật đầu khẳng định với ông Lý.
Cô thật sự biết làm!
Ông Lý vẫn nửa tin nửa ngờ, đang định hỏi thêm thì điện thoại lại đổ chuông, có khách gọi muốn đi xe.
Ông nhanh chóng ăn nốt hai miếng hoành thánh trong bát rồi ra ngoài chạy xe ba gác.
Dương Phàm giúp bà Từ dọn dẹp xong, xách cái rổ không đi về.
Trong nhà giờ chỉ còn mỗi bà Từ, bà ngồi xuống sofa lấy điện thoại ra, định gọi cho các con đang làm việc trên thành phố để khoe tin vui rau nhà trồng đã thu hoạch được.
Nhìn thời gian hiển thị trên màn hình, bà lầm bầm.
"Mới chín giờ, chắc chúng đang đi làm cả rồi, thôi để tối hẵng hay…"
Vừa dứt lời thì điện thoại chợt đổ chuông, là Lý Khang Bình - đứa cháu nội đang làm việc ở thành phố Kinh gọi tới.
Giờ này mà gọi điện về, bà Từ không khỏi cảm thấy bất ngờ.
"Alo, Khang Bình à…"
"Bà nội, Dương Phàm có nhà không?"
Giọng nói của Lý Khang Bình qua điện thoại truyền đến vô cùng vội vã.
"Dương Phàm à, con bé có nhà, sao thế."
Phía bên này, Dương Phàm về đến nhà liền vòng ra sân sau lấy gùi. Cô định hái ít tỳ bà đi bán, tỳ bà mọc trên núi là nhiều nhất, đợi bán xong sẽ tiện thể mua luôn một chiếc xe ba gác mang về.
Sau này bất luận ra phố bán trái cây hay đi mua đồ, cô đều cần phải có xe.
Dương Phàm đeo gùi ra đến đường lớn thì tình cờ chạm mặt bà Từ đang vội vã đi tìm mình.
"Dương Phàm, đợi một chút, Khang Bình nhà bà có chuyện tìm cháu."
"Anh Khang Bình?"
Dương Phàm ngẫm nghĩ một lát mới nhớ ra đối phương là ai.
"Đúng đúng đúng, Khang Bình gọi điện cho bà nói muốn tìm cháu có việc."
Dương Phàm nhận lấy điện thoại.
"Alo."
"Dương Phàm phải không?"
Đầu dây bên kia là một giọng nam khẩn thiết.
"Vâng, là em, anh Khang Bình."
"Dương Phàm, em giúp anh đi, người đó vẫn muốn giết anh."
Giọng nói của Lý Khang Bình nghe như sắp suy sụp.
Anh thực sự sắp gục ngã đến nơi rồi. Suốt ba ngày liền, ngày nào cũng có người xách dao đến chặn anh ở Cổng Nam. Hôm nay anh tưởng sóng yên biển lặng rồi nên sáng sớm mới đạp xe công cộng đi làm, may mà phản ứng nhanh nhạy, nếu không cái mạng nhỏ này đã bỏ lại đó mất rồi.
Điện thoại của bà Từ là loại dành cho người già nên loa cực lớn, bà đứng ngay bên cạnh cũng nghe rõ mồn một từng lời Lý Khang Bình nói.
Nghe nói có người muốn lấy mạng anh, bà Từ hốt hoảng lo lắng hỏi.
"Khang Bình, đã xảy ra chuyện gì? Ai muốn giết cháu?"
"Dương Phàm, chuyện này rốt cuộc là sao vậy?"
Dương Phàm điềm tĩnh đáp.
"Bà Từ, bà đừng vội, không phải chuyện gì lớn lao đâu, bà bình tĩnh lại trước đã."
Đã dính đến chuyện giết chóc rồi mà còn bảo không phải việc lớn.
Kỳ lạ là giọng nói của cô dường như mang theo một sức mạnh trấn an lòng người, khiến bà Từ dần dần bình tĩnh lại, ngay cả Lý Khang Bình ở đầu dây bên kia khi nghe thấy giọng nói ấy, nỗi sợ hãi bất an trong lòng cũng lập tức tan biến.
Dương Phàm nói vào điện thoại.
"Anh Khang Bình, ba ngày đã qua rồi, yên ổn cả rồi, ba người đó đều đã bị bên anh tóm gọn."
Ngay từ hôm xem tướng cho Lý Khang Bình, cô đã nhận ra kiếp nạn này của anh chỉ là chuyện tai bay vạ gió.
Nguyên nhân bắt nguồn từ việc mấy tiểu thương mưu sinh bằng nghề bán hàng rong bị lực lượng quản lý đô thị cưỡng chế tịch thu xe hàng.
Bọn họ nuốt không trôi cục tức này nên nảy sinh ý định trả thù xả giận, bởi vậy mấy ngày nay ngày nào cũng có người lén lút rình rập ở khu vực đó.
Tuy số xe hàng đó không phải do Lý Khang Bình trực tiếp tịch thu, nhưng anh lại làm việc trong đội quản lý đô thị, cộng thêm thói quen cứ đúng giờ đó lại đạp xe qua lại. Đám người kia mắt mờ vì hận, chỉ nhìn đồng phục chứ chẳng thèm nhận diện người, thành ra anh mới vướng vào rắc rối từ trên trời rơi xuống này.
Nếu anh không nghe lời cô khuyên bảo, e là ngay ngày đầu tiên đã bị gã cầm dao đâm chết tại trận rồi.
Tổng cộng có ba người, mỗi ngày đều bị tóm gọn từng tên một. Kẻ cuối cùng ngày hôm nay suýt chút nữa đã khiến Lý Khang Bình bị thương, chắc chắn phải ngồi tù.
Dương Phàm tóm tắt lại ngọn nguồn sự việc cho anh nghe qua điện thoại. Khi biết được lý do, Lý Khang Bình tức anh ách.
"Có phải anh thu xe của họ đâu, sao lại đổ hết lên đầu anh thế này."
Khuôn mặt bà Từ hiện rõ vẻ lo âu.
"Khang Bình, cháu không sao chứ."
"Bà nội, cháu không sao đâu, chỉ bị rạch một vết xước trên tay thôi, không có gì nghiêm trọng cả."
"Trời đất, thế mà còn bảo không sao, bị thương đến rách cả da thịt rồi, cháu đã đến bệnh viện kiểm tra chưa."
"Cháu đi rồi."
Lý Khang Bình vội đáp lời rồi quay sang gọi Dương Phàm.
"Dương Phàm, sau này anh thực sự bình yên vô sự rồi đúng không?"
Dương Phàm đáp lời.
"Không sao rồi, yên tâm đi."
Cô lại tiếp lời.
"Nếu anh không yên tâm, em có thể vẽ một tờ bùa hộ thân gửi qua cho anh."
"Được được được, em vẽ giúp anh một tờ bùa hộ thân gửi qua đây đi, anh thực sự rất sợ."
Lý Khang Bình vẫn còn hoảng hồn.
"Nếu không phải hôm đó gặp được em, bây giờ anh đã đi chầu Diêm Vương mất rồi."
"Phủi phui!"
Bà Từ liên tục nhổ nước bọt sang một bên mấy cái.
"Đừng nói mấy lời xui xẻo đó."
Dương Phàm bật cười trước phản ứng của bà.
"Anh Khang Bình, anh gửi địa chỉ qua đây nhé, lát nữa em tiện đường lên trấn sẽ gửi luôn bùa hộ thân cho anh."
"Được, để anh kết bạn với em rồi gửi địa chỉ qua."
"Vâng."
Dương Phàm đọc số điện thoại của mình cho anh ghi lại.
"Anh Khang Bình, em đi làm việc đây, tạm biệt."
"Ừ, em bận việc thì cứ đi đi."
Dương Phàm quay sang nói với bà Từ.
"Bà Từ, cháu phải ra núi phía sau hái ít quả, bà có việc gì tìm cháu thì cứ gọi to một tiếng là được."
"Được rồi, cháu đi chậm thôi, chú ý an toàn nhé, trên đó có rắn đấy."
"Vâng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)