Hoàng Cung, trong Ngự Thư phòng.
Tam hoàng tử vừa bị răn dạy một trận, đang ủ rũ cúi đầu nghe Thiên tử giáo huấn.
Cũng không phải chuyện gì quá lớn, chẳng qua là tiết Vạn Thọ sắp đến. Do năm nay xảy ra nhiều chuyện, đầu tiên là phế Thái tử, sau lại đến binh biến ở bãi săn, nên đối với lần chúc thọ này, Thịnh Võ Đế đặc biệt để tâm. Thứ nhất, đây là đại thọ sáu mươi tuổi; thứ hai, ông cũng muốn mượn dịp này để xua tan vận rủi, mang lại chút hỷ khí cho năm nay.
Cho nên, dù là một chút việc nhỏ làm không tốt, nếu rơi đúng vào điều Thịnh Võ Đế quan tâm thì cũng sẽ bị quở trách nặng nề. Tam hoàng tử Lý Trác lòng dạ biết rõ, thành thực nghe dạy bảo, không dám biện bạch nửa lời.
Hỏi xong liền có đại thần tiến lên, bẩm báo rằng bên Khâm Thiên Giám vừa chuẩn bị xong đồ lễ, đài cao còn chưa dựng, xin Thịnh Võ Đế định đoạt nhân tuyển hộ vệ.
Thịnh Võ Đế gõ nhẹ chuỗi Phật châu trên tay, nói: “Trước đây đã để A Nghiễn chịu uỷ khuất, hắn vốn thành thạo việc điều động binh lực canh gác, hay là cứ giao cho hắn xử lý?”
Lời vừa dứt, liền có người bước ra khỏi hàng, nói Sầm Nghiễn thời gian này đã xin nghỉ.
“Ồ, vì sao?”
“Nghe phía Đại Lý Tự nói, Thái phi khó khăn lắm mới lên kinh một chuyến, Vương gia nhiều năm chưa về đất phong, muốn nhân dịp này ở bên cạnh bầu bạn, tận hiếu với mẫu thân.”
Tam hoàng tử khẽ nhướng mi mắt.
Lại thấy Thịnh Võ Đế không hề nổi giận, ngược lại như có điều suy nghĩ mà gật đầu, tán thành nói: “Đúng là vậy, mẹ con họ nhiều năm không gặp, hắn cũng nên tận hiếu.”
Thế là ông nhẹ nhàng bỏ qua, chuyển hướng giao việc này cho người khác. Tứ hoàng tử liếc nhìn lão Tam một cái, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy châm chọc. Sắc mặt Tam hoàng tử liền trở nên âm trầm.
Đợi quần thần lui ra hết, Phùng công công hầu hạ Thịnh Võ Đế uống thuốc. Thịnh Võ Đế thở hắt ra một hơi, lúc này mới hỏi Phùng công công: “Ngươi nói xem, A Nghiễn có thật là đang bồi mẫu phi hắn không?”
Phùng công công chỉ nói: “Có lẽ các vị Thái phi mới lên kinh nên không hợp thủy thổ, cần Vương gia để mắt trông nom nhiều hơn chăng.”
Thịnh Võ Đế chỉ cười cười, không nói tiếp. Ngược lại ông thở dài: “A Nghiễn là ta nhìn hắn lớn lên từ nhỏ, cái gì cũng tốt. Có đôi khi ta thậm chí còn nghĩ, nếu hắn là con của ta thì tốt rồi, cũng không đến mức giống như…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

