Triệu gia lưu lại lời chẩn đoán động trời kia xong, xách cái hòm thuốc cơ bản còn chưa động tới, hành lễ một cái rồi thản nhiên rời đi.
Sầm Nghiên nhìn sang Trang Đông Khanh, lại phát hiện cằm của cậu sắp chạm tới ngực, trông vô cùng lúng túng. Sầm Nghiên bật cười, đợi Triệu gia đi xa rồi cũng không trêu ghẹo Trang Đông Khanh nữa, chỉ đưa tay về phía cậu: "Trở về ngủ bù một giấc đi."
Trang Đông Khanh: "......" Trang Đông Khanh: "Được."
Dù biết rõ "ngủ bù" không đơn giản chỉ là nằm ngủ, nhưng cậu cũng chẳng muốn vạch trần chút nào.
Trong phòng, Lục Phúc đã mở cửa sổ để thông gió, mùi vị cũng đã thanh mát hơn nhiều. Nhưng mà, sự thanh mát này chắc cũng chẳng duy trì được bao lâu. Cả hai đều không nói chuyện, ngầm hiểu ý nhau mà tự cởi y phục.
Thật ra Trang Đông Khanh có chút lúng túng. Vốn dĩ ngày thường đều có người hầu hạ, hiếm khi tự mình động tay, cậu cứ lóng ngóng phạm lỗi suốt. May mà dù có gập ghềnh thì cũng không thắt nút chết như tối qua.
Đợi khi làm xong, Trang Đông Khanh mới phát hiện Sầm Nghiên vẫn còn đang cởi. Trong lòng cậu vừa mừng rỡ, liền nhanh chân chui tọt vào trong chăn. Kết quả cậu vừa nằm xuống, Sầm Nghiên đã nhanh chóng làm xong. Lúc này cậu mới muộn màng nhận ra, hóa ra hắn cố ý đợi mình.
Sầm Nghiên đưa tay ôm lấy cậu. Trang Đông Khanh ngoan ngoãn tựa vào lòng hắn. Bàn tay lớn đặt trên cái bụng hơi nhô lên của cậu, Sầm Nghiên nhẹ giọng hỏi: "Có phải đã rõ ràng hơn trước kia rồi không?"
Trang Đông Khanh lý nhí: "Vâng."
Cảm giác được vuốt ve nhẹ nhàng, Sầm Nghiên nói: "Chắc là sẽ không quá lớn đâu nhỉ?"
"Triệu gia nói không đâu, có chuyện gì sao ngài?"
Chẳng có chuyện gì cả, chỉ là đến lúc sinh phải dùng dao, hài tử quá lớn thì người sẽ chịu khổ. Nhưng tâm tư này Sầm Nghiên không nói ra, chỉ dùng tay ướm thử một chút, rồi chậm rãi dời xuống dưới.
Lúc bị chạm vào, Trang Đông Khanh toàn thân cứng đờ.
"Khó chịu sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

