Khác với lần đón Thái phi trước, quá trình đón Đào Thái phi lại diễn ra vô cùng thuận lợi.
Sáng sớm, Trang Đông Khanh bị đánh thức, cậu mơ mơ màng màng mò mẫm mép giường định ngồi dậy để Lục Phúc hầu hạ rửa mặt, nhưng lại bị Sầm Nghiên ấn trở lại: "Ngủ thêm lát nữa đi."
Trang Đông Khanh vùi mình trong chăn, lí nhí nói: "Không... không phải phải đi đón Đào Thái phi sao?"
Cậu nỗ lực mở mắt, nhưng thất bại. Thôi bỏ đi, cứ vậy đã. Theo bản năng, cậu lại rúc sâu vào trong chăn ấm, Sầm Nghiên nhìn mà buồn cười.
"Phải đi đón, nhưng không gấp, bà ấy sẽ không đến sớm thế đâu. Ta đã sai người vào thành suốt đêm, bên kia đã định sẵn giờ giấc rồi, chúng ta xuất phát muộn một chút cũng vẫn kịp."
Đám hạ nhân chuẩn bị đồ đạc cũng cần chút thời gian, Sầm Nghiên vừa ăn vừa sắp xếp: "Đội ngũ lần này giảm đi một nửa, không cần quá long trọng, bà ấy cũng không quen nếp ấy. Xe ngựa thì cứ bố trí như cũ, nhớ chuẩn bị thêm ít bánh ngọt trên xe cho Trang Đông Khanh lót dạ. Còn gì nữa không, các ngươi có ý kiến gì?"
Liễu Thất hành lễ, nói: "Tối qua Thái phi nói muốn đến phủ Quận chúa ở lại hai ngày, đã sai Cát ma ma đến báo cho ta."
Sầm Nghiên bảo: "Gạt đi, bảo bà ấy hai ngày nữa hãy đi. Hơn nữa... sau khi Đào Thái phi đến sẽ có phong hiệu cáo mệnh, người đông đủ rồi Bệ hạ chắc chắn sẽ triệu kiến một lượt để ban thưởng, nếu lúc đó bà ấy không có mặt thì thật bất kính. Ngươi cứ đem nguyên văn lời ta nói lại với Cát ma ma, họ tự biết nặng nhẹ."
Liễu Thất vâng lệnh.
Hách Tam nói: "Hộ vệ tại viện của Đào Thái phi đã bố trí xong, nhưng liệu có ít quá không? Ở trong Vương phủ thì không sao, nhưng nếu muốn ra ngoài thì sợ không đủ người."
Sầm Nghiên đáp: "Bà ấy chắc sẽ không ra ngoài đâu, nếu có ra thì Liễu Thất sắp xếp thêm nhân thủ là được."
Hách Tam và Liễu Thất cùng gật đầu. Từ Tứ báo cáo một lượt về danh sách hộ vệ, số lượng ngựa nghênh đón Thái phi theo quy định, sau khi xác nhận không có sai sót thì cùng Hách Tam lui xuống.
Dùng xong bữa sáng, uống một chén trà, Lục Phúc mới vào gọi Trang Đông Khanh dậy. Hôm nay được ngủ thêm nên cậu tỉnh táo hơn hẳn lần trước đi đón Thái phi, ít nhất là vẫn ăn nổi bữa sáng.
Sầm Nghiên nhớ ra chuyện gì đó, vừa đẩy đĩa thức ăn nhỏ đến trước mặt Trang Đông Khanh vừa hỏi Liễu Thất: "Dạo này Triệu gia có nói gì không?"
Triệu gia là người được mời đến bắt mạch bình an cho Trang Đông Khanh, Sầm Nghiên hễ nhớ ra là sẽ hỏi.
Liễu Thất đáp: "Nói mọi chuyện đều tốt. Dưỡng bấy lâu nay, thể trạng cũng đã khá hơn nhiều rồi. Ông ấy bảo cứ để cậu ăn uống thoải mái một thời gian nữa, đợi đến khi bụng lộ rõ thì cần tiểu thiếu gia tăng cường hoạt động, đi lại vui chơi đều được, tóm lại không thể ngồi lì cả ngày nữa. Sau đó cũng cần kiểm soát sức ăn một chút, như vậy lúc sinh nở mới tốt."
Đốt ngón tay Sầm Nghiên gõ nhẹ lên mặt bàn: "Còn độc tố thì sao?"
"Đang tan dần nhưng chưa dứt hẳn gốc rễ, có điều tiểu thiếu gia chỉ cần ở bên cạnh ngài thì cũng không ảnh hưởng gì."
Sầm Nghiên gật đầu. Trang Đông Khanh ngẩng đầu khỏi bát, kỳ quái hỏi: "Lâu như vậy rồi mà vẫn chưa dứt gốc sao?"
Sầm Nghiên nói: "Loại thuốc chúng dày công tìm đến để đối phó ta không đơn giản như vậy đâu."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
