Thực ra tâm tình Sầm Nghiên rất phức tạp. Thậm chí nếu phân tách tỉ mỉ, còn có chút hoảng hốt lạ lẫm trộn lẫn bên trong. Chẳng vì gì khác, về phương diện tình cảm này, vận số của hắn thực sự không được tốt cho lắm.
Nhưng hắn cũng chưa từng hối hận. Bất kể là lúc trước chất vấn mẫu phi, hay sau đó đi tìm Đào thái phi. Đó đều không phải là những ký ức vui vẻ gì, nhưng hắn không hề hối tiếc. Thà rằng tỉnh táo mà sống trong thống khổ, còn hơn cứ chết lặng mơ hồ qua ngày. Cho nên đã hỏi ra câu này, hắn cũng sẽ không thu hồi.
Chỉ là Sầm Nghiên không rõ, đáp án nhận được liệu có một lần nữa làm hắn đau nhói hay không. Đến tận bây giờ hắn vẫn chưa hiểu rõ quyết tâm muốn rời khỏi vương phủ của Trang Đông Khanh đến từ đâu, nhưng điều đó không ngăn được việc hắn tự đưa ra vài suy đoán, trong đó...
Sầm Nghiên rủ mắt một chốc, lại nhìn về phía Trang Đông Khanh, chờ đợi đáp án của cậu.
Trang Đông Khanh... có chút ngẩn ngơ.
"Sao tự nhiên ngài lại hỏi vậy?"
Sầm Nghiên chỉ đáp: "Trước đây cũng từng hỏi một lần, chỉ là khi đó chưa truy đến cùng."
Cảm thấy nếu cứ nghiêm túc nói chuyện thế này thì không khí có phần quá mức mập mờ, Trang Đông Khanh không khỏi rời khỏi gối của Sầm Nghiên, ngồi thẳng dậy.
Lúc trước cuộc đối thoại kia đã nói những gì nhỉ? À, nói về chuyện sản nghiệp.
Nhưng hiện tại Sầm Nghiên đã cho cậu rồi, không chỉ trong kinh thành, mà sản nghiệp tại đất phong cũng lần lượt được chuyển sang tên cậu không ít. Trang Đông Khanh sớm đã thấy đủ, nhưng theo lời Liễu Thất, đó mới chỉ là một phần, hắn vẫn đang thu xếp, sau này sẽ còn nữa.
Nghĩ đến đây, Trang Đông Khanh lại thấy buồn cười, thấy bản thân có chút "lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử". Sầm Nghiên chưa từng nói là không muốn cho, trong quá trình chung sống đối phương cũng không phải kẻ keo kiệt, trước giờ chỉ có mỗi cậu là để tâm đến tiền bạc mà thôi.
Ừm, chuyện liên quan đến kế sinh nhai, không thể không để ý!
Bỏ qua ý nghĩ này, cậu lại tiếp tục hồi tưởng. À, hắn hỏi cậu có thể vì đứa bé mà ở lại không, như vậy cậu sẽ có một danh phận, mà thân phận của đứa bé cũng danh chính ngôn ngữ.
Sau đó câu trả lời lúc ấy của cậu là —— hai người không phải lòng nhau, không cần thiết phải cưỡng ép trói buộc trong một cuộc hôn nhân. Cậu đã chấp nhận đứa bé này và sẽ tử tế nuôi nó khôn lớn, cậu hy vọng sau này sẽ có cuộc đời của riêng mình.
Ừm, nếu cậu không vui vẻ, đứa bé cũng sẽ chẳng thể hạnh phúc.
Còn hiện tại...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


