Trang Đông Khanh thực sự muốn đi xem tình hình của Lý Ương. Chẳng vì gì khác, bởi vì...
Dưới sự tháp tùng của Liễu Thất, Trang Đông Khanh đã gặp được Lý Ương. Xác nhận đúng là đối phương, cậu không thể tin nổi mà thốt lên: "Lý huynh, sao ngươi lại... gầy rộc đi thế này?"
Lúc này nơi đây người qua kẻ lại phức tạp, Trang Đông Khanh cũng không rõ mục đích Lý Ương xuất cung lần này là gì, thế nên gọi "Lục hoàng tử" thì không tiện lắm, đành chỉ gọi theo họ.
Đúng vậy, gầy.
So với một Lý Ương ở bãi săn trước kia, người trước mắt này gầy đi hẳn một vòng, Trang Đông Khanh suýt chút nữa đã không nhận ra.
"Ngươi..." Trang Đông Khanh nuốt nước bọt, khó khăn hỏi: "Vẫn ổn chứ?"
Hỏi xong lại thấy không hợp cảnh cho lắm, cậu bèn cười xòa một tiếng để xua tan bầu không khí nặng nề: "À, Vương phủ gần đây cũng nhiều việc, Vương gia vất vả lắm bệnh tình mới khởi sắc đôi chút, chúng ta mới tranh thủ ra ngoài đi dạo, không ngờ lại gặp được Lý huynh ở đây."
"Lý huynh đến chỗ này là có việc gì sao?"
Nếu Lý Ương không muốn gặp cậu, câu hỏi này chính là một bậc thang, hắn hoàn toàn có thể thuận thế mà chào từ biệt.
Lý Ương phản ứng có chút chậm chạp, một lúc sau ánh mắt mới chậm rãi rơi xuống người Liễu Thất đang đứng sau lưng Trang Đông Khanh.
Liễu Thất tiến lên hành lễ hỏi thăm, rồi nói một cách kín kẽ: "Trước kia Trang thiếu gia từng bị Tam ca của ngài làm khó, Vương gia đặc biệt dặn ta đi theo bảo vệ, mong Lý thiếu gia thứ lỗi."
"Ngài cũng biết đấy, Vương gia nhà chúng ta xưa nay vốn là người bao che khuyết điểm nhất."
Nghe thấy mấy chữ cuối cùng, Lý Ương như bị chạm đúng chỗ mềm yếu trong lòng, hàng mi khẽ run rẩy.
Liễu Thất cũng chẳng bận tâm đến hắn, tự nhiên nói tiếp: "Trang thiếu gia thấy ngài ngồi đây nên muốn qua chào hỏi một tiếng. Hai vị có muốn trò chuyện chút không? Ta xin phép lánh mặt?"
Y hành xử vô cùng tự nhiên, đem quyền lựa chọn giao vào tay Lý Ương, hiển nhiên cũng đã nhận ra sự bất thường của hắn.
Lý Ương lại nhìn sang Trang Đông Khanh. Cậu vội tìm thêm chuyện để nói: "À đúng rồi, thân khế của Lục Phúc ta đã nhận được rồi, chuyện này phải đa tạ Lý huynh nhiều."
Im lặng một lát, Lý Ương mới đáp: "Trò chuyện chút đi, quả thực đã lâu không gặp rồi."
Liễu Thất hiểu ý, lùi ra xa một chút. Thái giám của Lý Ương cũng biết điều đi theo Liễu Thất ra xa mấy bước.
Lúc này Lý Ương mới mở lời: "Hôm nay ta chỉ ra ngoài đi dạo một chút cho khuây khỏa thôi."
"Cũng không có việc gì hệ trọng cả."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)