Sắp xếp xong xe ngựa, Liễu Thất trở lại đông sương thì thấy Trang Đông Khanh đang ngủ gà ngủ gật ở một bên, Sầm Nghiên cầm quyển sách, hai chiếc ghế nằm đặt song song.
Trong viện yên tĩnh, nắng sớm rực rỡ, tạo nên một bức tranh tĩnh mịch mà tốt đẹp. Có khoảnh khắc, Liễu Thất thậm chí còn không dám lên tiếng. Nhưng Sầm Nghiên đã nghe thấy động tĩnh, hắn ngẩng đầu lên.
Liễu Thất bước lại gần, Sầm Nghiên liền nói trước: "Nhỏ tiếng chút."
"Vâng."
"Đều đã thu xếp xong chưa?" Sầm Nghiên hỏi về những việc hắn đã dặn dò.
"Xe ngựa đã lót thêm đệm rồi chứ?"
Liễu Thất đáp: "Trải rất dày ạ."
"Không phải chỉ trải một bên đấy chứ?" Nếu chỉ lót đệm riêng cho Trang Đông Khanh, người kia chắc chắn sẽ thấy ngại ngùng.
Liễu Thất hiểu ý, lắc đầu, lại liếc nhìn Trang Đông Khanh đang ngủ say một cái, bộ dáng muốn nói lại thôi.
Sầm Nghiên hiểu ý: "Có chuyện đại sự sao?"
"Cũng không hẳn, chỉ là một vài tin tức tới chậm."
Sầm Nghiên bảo: "Vậy thì cứ để lên xe ngựa rồi nói một thể."
Đây quả là một vấn đề đáng suy nghĩ.
Sầm Nghiên trầm ngâm một lát rồi nói: "Đợi cậu ấy tỉnh thì hỏi xem."
Hắn hiểu sự do dự của Liễu Thất. Hiện tại bên ngoài chỉ biết Trang Đông Khanh là môn khách của Vương phủ, ăn ngon mặc đẹp thì không ai để ý, nhưng nếu đeo lên người vàng ngọc hoa quý, khó tránh khỏi khiến người ta suy đoán về thân phận của cậu, ngược lại sẽ khéo quá hóa vụng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)