Thất thần trong chốc lát, Trang Đông Khanh thuận theo mở miệng. Đến khi gốc lưỡi tê dại, Sầm Nghiên mới buông tha cho cậu. Trang Đông Khanh bị hôn đến mức hai mắt đờ đẫn.
Vốn dĩ cậu định đi ngủ, lại bị Sầm Nghiên cưỡng ép xoay người lại. Lúc này ngồi bên mép giường, chỉ chiếm một góc nhỏ, tư thế thực ra không mấy thoải mái. Hai chân đã tháo giày, cũng chẳng tiện giẫm xuống đất. Sầm Nghiên vừa buông tay, Trang Đông Khanh liền hơi lảo đảo... rồi lại lần nữa được Sầm Nghiên ôm lấy.
Trang Đông Khanh khép hờ mắt. Cảm giác sau khi giải thích rõ ràng, trái tim đang treo lơ lửng cũng được đặt xuống, cơn buồn ngủ lại theo đó kéo đến gấp bội.
Tay Sầm Nghiên chạm khẽ lên trán cậu, Trang Đông Khanh lẩm bẩm: "Không có phát sốt, ta đã bảo Lục Phúc xem qua rồi."
Nghĩ một chút, cậu lại bổ sung: "Cảm thấy không có gì nghiêm trọng nên mới về."
"Ta có hỏi Liễu Thất khi nào ngươi mới khá hơn, nhưng thực ra cũng không quan trọng, nếu có vấn đề gì Lục Phúc chắc chắn sẽ đi tìm ngươi."
Xác nhận xong, Sầm Nghiên dời tay đi: "Ừm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


